[Review] Thảo mãng – Thị Kim
Sau 2 ngày cũng đọc xong truyện này. Lâu rồi mới đọc một bộ cung đấu khiến mình suy nghĩ nhiều thế. Trước hết là nói qua tác giả Thị Kim. Cá nhân mình rất thích tác giả này, từ lối hành văn đến cách xây dựng nhân vật. Nổi bật nhất chắc phải nói đến “Mỹ nhân khó gả”. Tác phẩm này đứng thứ 15 trong Top những bộ ngôn tình hay hoàn thành trong năm 2013 được bình chọn trên Paipai. Truyện của Thị Kim đa phần không dài, lại hài hước nhưng không chỉ đơn thuần là giải trí. Vì vẫn đang chờ Thị Kim sẽ viết ngoại truyện về thời thơ ấu của Cung Khanh và Mộ Thẩm Hoằng trong “Mỹ nhân khó gả” nên lon ton đi đọc bộ “Thảo mãng” này, và quả thật có phần hơi… shock vì nó khá nặng nề, không vui tươi như “Mỹ nhân khó gả”, mặc dù hai nhân vật chính cực kỳ dễ thương như cặp chính của “Mỹ nhân khó gả” nhưng sao lại bi kịch thế này, hự hự ?
Tác giả: Thị Kim

Mình đọc bản convert nhé, tên tuổi có thể sai một chút ^^
Về tên truyện, “Thảo mãng” (草莽) có nghĩa là cỏ dại, ý chỉ sự dân giã nhưng tràn đầy sức sống của nữ chính - Ngu Hàm Quang.
Về thể loại: cung đấu, cường thủ hào đoạt :”> có ngược nhưng không ngược thân, hehe. Vì truyện do Thị Kim viết nên vẫn đảm bảo tính dễ thương và hài hước trong suốt mạch truyện nhé, hihi.
Bây giờ thì chính thức vô vấn đề ?
Nam chính - Hoắc Thần là Thái tử Thương quốc, nữ chính - Ngu Hàm Quang là con gái trọng thần nhưng vì phụ thân mắc tội mưu phản nên phải lên núi làm sơn phỉ, nhưng chỉ cướp của người giàu chia cho người nghèo. Trong một lần Hoắc Thần đi sứ Lương quốc về gặp sự truy sát của Khánh Vương - người đang âm mưu cướp ngôi vua, được cha con nữ chính cứu. Khổ cái lúc này chàng Hoắc lại đang… giả gái =)) Nào biết đâu cái này lại trở thành vết đen cả cuộc đời anh vì lúc ấy anh phải trốn sự truy đuổi của kẻ thù nên phải nhẫn nhịn, hết bị Hàm Quang phi cho mấy cước rồi lượn tới lượn lui ghẹo anh là “phu nhân” =))
Cha con nữ chính, cùng với nghĩa huynh của Hàm Quang - Giang Thừa Ảnh phụ trợ giúp Hoắc Thần lên ngôi hoàng đế. Trong suốt thời gian mọi người đồng cam cộng khổ, Hàm Quang và Hoắc Thần đã nảy sinh tình cảm. Nhưng Hàm Quang không muốn thừa nhận, cũng không muốn vào cung dù Hoắc Thần đã hứa hẹn với cha của Hàm Quang, sẽ báo đáp nàng thật tốt. Nàng không chịu, vì nàng vốn trưởng thành nơi hoang dã, cầm kì thi họa không thạo, cũng không biết quy củ, lễ nghi bình thường của nữ nhi đài các. Hơn cả, nàng cũng không muốn cùng một đám đàn bà ở hậu cung tranh giành một người đàn ông. Vì để từ chối Hoắc Thần, nàng đã “mượn” danh một anh bạn thanh mai trúc mã ngày xưa quen biết ở Thừa Vân tự, bảo rằng đó là người trong mộng của mình, không phải anh ấy thì không gả. Hoắc Thần câm nín, nhưng chàng chỉ bảo: “Được, ta thành toàn cho nàng!”
Mà hỡi ôi, nào có ngờ đâu anh chàng thanh mai trúc mã ấy chính là Hoắc Thần =)) Ngày xưa chàng bị tiên đế phạt đến Thừa Vân tự tu tâm dưỡng tính, thành ra mới gặp Hàm Quang. Nhưng nàng lại chả nhớ một tí gì về con người của chàng cả. Chàng ít có lươn lẹo lắm, sau này khi Hàm Quang biết chuyện, chàng cũng vặn vẹo nàng mấy lần:
“Sao bảo không phải ta thì không gả?”
“Vì lúc ấy ngài là Hoài Thần, không phải Hoắc Thần!”
Chàng và nàng đều rất dễ thương. Chàng bảo từ bé nàng đã chả coi chàng ra gì, bữa nay thì cho chàng bầm dập, hôm sau thì khiến chàng không còn mặt mũi. Lớn lên vẫn như thế, chỉ có một mình nàng mới dám phi một cước vô người chàng, còn dám gọi chàng là “phu nhân”. Chàng hay giở khổ nhục kế để thừa cơ ôm eo nàng, hôn nàng, cắn nàng,… Chàng bảo với nàng, những ngày tháng ở Thừa Vân tự là khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc đời chàng. Chàng không phải lo âu phiền muộn, không phải lo tranh giành, không bị cuốn vào vòng xoáy binh quyền chốn cung đình. Chỉ có nàng là thật lòng với chàng, cũng chỉ có nàng mới khiến chàng hoàn toàn tin tưởng, không một chút do dự mà phó thác tất thảy cho nàng.
Chàng bảo: “Ta vĩnh viễn sẽ không phụ nàng!”
Nhưng thân là bậc đế vương, dù có nắm quyền sinh quyền sát trong tay thì cũng có giới hạn của chính mình. Rõ ràng chàng không thể che chở nàng cả đời. Hàm Quang lớn lên như một đám cỏ dại ven đường, luôn yêu thích sự tự do phóng khoáng, không thích bị trói buộc, cứ thế mà mạnh mẽ vươn lên. Nàng không phải là nữ nhân sắc sảo, từ nhỏ đã quen với âm mưu, thủ đoạn chốn hậu cung. Nàng cũng không phải là người thần tiên, được thánh nhân phù hộ, có thể vượt qua hết mọi chướng ngại để độc sủng hậu cung. Vì thế nàng chọn cách rời đi. Nàng tin chàng, nhưng lòng tin thì sao? Hoắc Thần không thể vì tình yêu với nàng mà buông tay với giang sơn, cũng không thể vì nàng mà mặc kệ những nữ nhân khác trong hậu cung. Trước khi gặp lại Hàm Quang, chàng đã có thái tử phi, đã có lương đệ, đã có ba người con. Đó là trách nhiệm của chàng, Hàm Quang hiểu điều đó, nên không yêu cầu chàng bất kì thứ gì, chỉ muốn lưu lại những ký ức đẹp nhất cả đời này mà rời đi.
Nhưng cha nàng không nghĩ thế, cả Hoắc Thần cũng không. Cha nàng vì luyến tiếc danh lợi, chấp nhận hi sinh cả nàng, đẩy nàng vào chốn hậu cung, nữ nhi được sủng ái thì cả nhà được vinh quang. Hoắc Thần yêu nàng, giở mọi thủ đoạn để ép nàng ở lại bên mình. Khi “gạo đã nấu thành cơm”, nàng nào dám rời đi. Đến lúc nàng biết giữa hai người thật ra vẫn chưa có gì cả thì trái tim nàng đã hoàn toàn bị trói buộc vào Hoắc Thần rồi. Hàm Quang chọn cách tin Hoắc Thần, đó không phải là sự ỷ lại, cũng không trông chờ vào Hoắc Thần sẽ bảo vệ nàng cả đời, chỉ đơn giản là tin tưởng vào tình yêu. Khi mới tiến cung, nàng không phải là phi tần, chỉ là một thượng nghi ngày ngày mài mực cho hoàng thượng, nghe hoàng thượng bày tỏ nỗi lòng. Phi tần thì dù sao không thể lúc nào cũng gặp, nhưng thượng nghi thì có thể. Thái giám dâng danh sách tuyển tú lên, chàng cũng đưa cho nàng xem, hỏi ý kiến nàng. Lâu lâu lại làm mặt dỗi, quay qua ôm nàng đặt trên đùi, hôn lấy hôn để như đứa trẻ.
Cuối cùng, vẫn là tại Hoắc Thần. Là vua của một nước, chàng dĩ nhiên không thể giao tim mình cho bất kì ai. Độc giả có thể sẽ phẫn nộ vì Hoắc Thần lợi dụng tình yêu của Hàm Quang. Lớn lên giữa chốn cung đình đầy những tên có lòng dạ rắn rết, trước mặt thì giả vờ thanh cao nhưng sau lưng lại cầm dao sẵn sàng đâm vào đối phương bất cứ lúc nào. Hoắc Thần thật sự đã lợi dụng nàng vì bá nghiệp vương quyền của mình. Chàng bày mưu tính kế để giữ nàng lại, cuối cùng cũng chính chàng bày mưu tính kế để khiến Thục Phi nàng vĩnh viễn không còn tồn tại trên cõi đời này. Đọc đến đây, chả ai có thể chấp nhận tha thứ cho Hoắc Thần cả, thì ngay cả Hàm Quang cũng không thể.
Chàng bảo: “Thì ra từ đầu đến cuối, người quan trọng nhất trong tim nàng mãi mãi là Thừa Ảnh!”
Chàng bảo: “Ta để nàng đi!”
Chàng biết, nàng không thể ở lại cung, không thể chịu được cảnh tranh giành với một đám phi tần, ngày ngày trông đợi sự sủng ái của bậc đế vương. Chàng để nàng quay lại với thế giới tự do tự tại của nàng, còn chàng thì mãi cô độc ngồi trên ngai vàng.
Hehe, truyện mà dừng ở đó chắc tức chết mất, vì Hoắc Thần bị hiểu lầm cả rồi ? Quả thật chàng đã tính kế, nhưng tất cả là vì sự an nguy của nàng. Cha nàng đã làm phản thật, phản lại Hoắc Thần, cấu kết với Khanh Vương. Tội mưu phản của cha nàng, nàng làm sao thoát được. Chàng đứng trên tường thành kề kiếm vào cổ nàng, cho nàng một “kết cục” bi thương nhất, để Thục Phi không còn tồn tại, nàng cũng có thể rời khỏi đây.
Hai năm sau gặp lại, chàng vẫn phong độ như vậy, còn nàng đã bôn ba khắp mọi nẻo đường. Tái ngộ, nàng biết hết mọi chuyện năm xưa chàng làm là vì nàng, vì cha nàng. Nàng không còn oán hận, thật ra nàng chưa bao giờ oán hận, vì nàng chưa từng đặt hi vọng quá nhiều. Nàng chỉ không chấp nhận được vì sao chàng lại nhẫn tâm lợi dụng nàng, yêu nàng như thế, lại tính toán với cả nàng.
Chàng bảo: “Theo ta trở về đi!”
Nàng quay lưng với chàng, mặc kệ chàng, nhưng nghe tin chàng gặp nạn nơi chiến trường, nàng là người lo lắng hơn ai hết, bất chấp cả tính mạng chạy đến bên chàng, sống chết cùng chàng…
Haizzz, khổ lắm. Kết thúc thì cũng có thể coi là HE, nhưng quả thật thì chuyện sau đó thế nào thì chỉ có… tác giả biết. Rõ ràng là Hoắc Thần không giải tán hậu cung, cũng không chắc Hàm Quang có thể ngồi lên ngôi vị hoàng hậu như trong những truyện cung đấu khác. Trong chốn cung đình, Hoắc Thần không thể bảo vệ nàng cả đời, đó là điều chắc chắn. Nhưng kết thúc như vầy cũng có thể coi là HE, cũng ngang ngửa với kết thúc của Ngự Phồn Hoa ? Đây là 2 truyện mình khá tâm đắc về đoạn kết, không hề viên mãn cho mỗi người nhưng có thể coi là tốt nhất cho cả 2 rồi.
Ấn tượng nhất câu này của Hoắc Thần:
“Ta làm như vậy, chẳng qua là muốn giữ nàng lại. Ta giữ nàng lại cung đình, chẳng hề vì lợi dụng nàng, càng không phải kiêng kỵ phụ thân nàng, chỉ muốn giữ nàng lại bên người, một đời một kiếp mà thôi.”
Truyện này không dài, nếu tác giả khai thác phần trong hậu cung sâu sắc hơn một tí thì có lẽ đã rất gây cấn, ngược độc giả chết lên chết xuống ? Nhưng truyện Thị Kim thường không dài, ngắn gọn mà vẫn chất chứa nhiều cái hay, cho nên như vậy là đủ. Mong sẽ có ai đó edit truyện này, vì hai nhân vật chính cực kỳ dễ thương, nội dung không quá phức tạp. Còn nếu không thì mình sẽ cân nhắc cái đã, ít nhất là phải xong Ngự Phồn Hoa >”<
Go HomePage: Sách Hay 24H hoặc click: Sách hay nhất mọi thời đại, Mua sách online, Bạn đắt giá bao nhiêu, Truyện cổ tích Việt Nam, Mùa xuân nho nhỏ, Tràng giang, Hịch tướng sĩ
Đất Lành Chim Đậu: Creating a Sacred Space of Encounter
Đất Lành Chim Đậu: Creating a Sacred Space of Encounter
Bài tập cuối chương 10 lớp 9 (Lý thuyết Toán 9 Kết nối tri thức)
Bài tập cuối chương 10 lớp 9 (Lý thuyết Toán 9 Kết nối tri thức)
Dàn ý thuyết minh về ngôi trường em
Dàn ý thuyết minh về ngôi trường em
Những nghề sản xuất chính của cư dân Văn Lang - Âu Lạc là gì
Những nghề sản xuất chính của cư dân Văn Lang - Âu Lạc là gì
10+ Thuyết minh về ngôi trường (điểm cao)
10+ Thuyết minh về ngôi trường (điểm cao)
Lắt léo chữ nghĩa: Nhất tự vi sư, bán tự vi sư
Lắt léo chữ nghĩa: Nhất tự vi sư, bán tự vi sư
Soạn bài Dương phụ hành Kết nối tri thức Ngữ văn lớp 11 trang 107 sách Kết nối tri thức tập 1
Soạn bài Dương phụ hành Kết nối tri thức Ngữ văn lớp 11 trang 107 sách Kết...
Đóng vai người lính kể lại bài thơ Đồng chí của Chính Hữu điểm cao
Đóng vai người lính kể lại bài thơ Đồng chí của Chính Hữu điểm cao
Xéo xắt hay Xéo sắc? Từ nào mới đúng để chỉ sự chua ngoa?
Xéo xắt hay Xéo sắc? Từ nào mới đúng để chỉ sự chua ngoa?
Review xem nhiều










