Qua Bao Nhiêu Thế Kỷ: Chính Thần Khí Là Đấng Ban Sự Sống

Thư Tổng Phục Vụ dịp lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống 2026

Kính gửi: Anh em trong Dòng Các nữ Đan sĩ thánh Clara và Chị em Vô nhiễm Các nữ tu Phan Sinh liên kết với Dòng Anh chị em giáo dân Phan sinh

13/05/2026

Anh chị em thân mến,

Xin Chúa ban bình an cho anh chị em!

Chúng ta đang cử hành Kỷ Niệm tám trăm năm cuộc gặp gỡ của thánh Phanxicô với chị chết. Chúng ta đã chuẩn bị suốt ba năm qua, bằng cách vạch ra những chặng cuối trong hành trình của ngài: Luật Dòng và lễ Giáng Sinh tại Greccio, Năm dấu thánh tại La Verna, Bài Ca các Thụ Tạo, và cuối cùng giờ đây là cái chết của ngài.

Tôi cảm thấy điều quan trọng là phải đưa ra một từ ngữ có thể giúp chúng ta nắm bắt được tính hiệp nhất của hành trình này, để Đại lễ Bách chu niên không kết thúc như một buổi lễ thuần túy, mà không để lại cảm giác trọn vẹn nào. Tôi nhận thấy nguy cơ "tượng đài hóa" hình tượng của thánh Phanxicô, làm đóng băng một số khía cạnh trong cuộc đời Ngài như trong một bức ảnh chụp nhanh, và đánh mất đi chuyển động nội tâm vốn gắn kết những khía cạnh đó lại làm một. Chính ngay tại điểm này, chúng ta khám phá lại món quà mà Chúa, trong Chúa Thánh Thần, đã ban tặng cho Giáo hội và thế giới qua thánh Phanxicô Assisi: linh đạo của Ngài.

Đó là lý do tại sao tôi gửi thư này đến anh chị em vào đầu Tuần cửu nhật kính Chúa Thánh Thần Hiện Xuống. Chúng ta hãy khẩn cầu Chúa Thánh Thần Đấng ban sự sống, vị Tổng Phục vụ đích thực của Dòng, xin Ngài mở lòng chúng ta đón nhận ánh sáng và ngọn lửa của Ngài để có một sức sống Tin Mừng mới. Tất cả chúng ta — tất cả mọi người trong Đại gia đình Phan sinh, và cả thế giới cùng chúng ta — đều đang rất cần điều này biết bao!

✜ Thần Khí của Chúa, Đấng ban sự sống

Để định hướng tầm nhìn của mình, chúng ta cần có một tiêu chuẩn. Sau khi suy tư, tôi nhận thấy rằng đối với thánh Phanxicô, tiêu chuẩn ấy đơn giản chính là Thần Khí của Chúa, Đấng ban sự sống. Ngài đã mở lòng ra trước “hoạt động thánh thiện”[1] của Thần Khí, nhận ra sự hiện diện của Người nơi chính mình cũng như chung quanh mình, và không sợ bước theo những linh hứng âm thầm của Người.

Chính Thần Khí đã tỏ cho thánh Phanxicô thấy Tin Mừng như khuôn mẫu của một đời sống luôn tìm kiếm dung nhan Chúa - lữ hành và nghèo khó, tự do để loan báo Tin Mừng, huynh đệ và liên đới với mọi người, đặc biệt với người nghèo. Đó là sự hiện diện năng động của Thần Khí mà ngài đã chiêm ngắm và đón nhận trong từng chặng đường đời mình; và hôm nay, chúng ta cũng cầu xin được nhận ra lại sự hiện diện ấy cho chính chúng ta, trong những hoàn cảnh sống khác nhau mà chúng ta đang sống.

✜ Fontecolombo: sự tự do của Thần Khí trong bản Luật

Tại Fontecolombo, bằng sự khéo léo của một bậc thầy khôn ngoan, Phanxicô đã giải phóng Thần Khí ra khỏi câu chữ của Luật dòng khi kêu gọi các anh em của mình: hãy sống theo Tin Mừng của Chúa Giêsu trong sự vâng phục, không có của riêng và trong khiết tịnh, như những người anh em và những người hèn mọn. [2].

Phanxicô đã dành rất nhiều thời gian để cầu nguyện và viết nên bản văn này, giữa bối cảnh ngài và các tu sĩ của mình đang trải qua cuộc khủng hoảng của một tu hội đang trên đà phát triển và biến đổi, cùng với câu hỏi làm sao để giữ cho ngọn lửa ban đầu luôn sống mãi trong những ngày tháng ngày càng trở nên phức tạp hơn.

✜ Greccio: tình yêu của Thiên Chúa được tỏ lộ nơi xác phàm của chúng ta

Tại Greccio, theo Cêlanô, giai đoạn đầu trong cuộc đời của thánh Phanxicô khép lại, khi ngài chiêm ngắm Tin Mừng hóa thành nhục thể trong sự khiêm hạ của mầu nhiệm Nhập Thể và sự giản dị của tạo thành.[3] Ngài nhận ra rằng xác phàm, vật chất và lịch sử cụ thể của con người chính là nơi Thiên Chúa chọn để cư ngụ. Trong Bí tích Thánh Thể, “này đây, mỗi ngày Người tự hạ mình… mỗi ngày chính Người đến với chúng ta dưới dáng vẻ khiêm hạ”,[4] khơi dậy nơi chúng ta ước muốn . Tại Greccio, thánh Phanxicô học biết rằng toàn thể thực tại đều có khả năng biểu lộ điều gì đó về mầu nhiệm của Thiên Chúa.

✜ La Verna: sự sống đi qua các thương tích

Trên núi La Verna, thánh Phanxicô mở Tin Mừng thêm ba lần nữa, và giữa thử thách ngài cảm nghiệm hơi thở của Thần Khí, Đấng ban sự sống. Ngài nhìn nhận mình là “một con sâu hèn hạ nhất và là người tôi tớ vô dụng”[5], bị bao phủ bởi một bóng tối nội tâm sâu thẳm. Chính tại nơi ấy, sự sống được hoàn lại cho ngài qua cuộc gặp gỡ với Đấng Chịu Đóng Đinh vinh hiển, Đấng chạm đến ngài từ sự nghèo khó của thập giá. Thiên Thần Xêraphim cho ngài thấy rằng sự sống đích thực chỉ đạt được qua việc hiến trao chính mình cho đến cùng. Các dấu thánh không trả lời tất cả những thắc mắc của ngài, nhưng liên kết ngài sâu xa hơn với Đức Kitô và mặc khải cho ngài rằng sự sống mới được sinh ra khi đau khổ được hiến dâng cho Đấng chịu đóng đinh.

✜ San Damiano: lời ngợi khen được sinh ra từ đêm tối

Tại San Damiano, Phanxicô vẫn ôm trọn lấy Tin Mừng giữa đêm tối tăm của đau đớn, bệnh tật và thậm chí là mù lòa. Bóng tối của những thử thách này chính là cung lòng sinh hạ nên trực giác về Bài Ca Thụ Tạo, khi Thần Khí sự sống mở lòng ngài ra với lời ca tụng.

Phanxicô đã hợp nhất "cuốn sách" tạo thành với cuốn sách Tin Mừng, để cả hai cùng nâng đỡ ngài chúc tụng danh thánh Chúa.[6] Thật trớ trêu, ánh sáng của Bài Ca này lại được sinh ra trong chính đêm đau đớn bừng sáng ấy, [7] và tiếp tục tuôn chảy trong lời khích lệ ngài viết cho các chị em tại San Damiano [8], nơi ngài tiếp tục suy niệm về khổ thơ tha thứ của Bài Ca Thụ Tạo. Phanxicô muốn Bài Ca này được hát lên khi ngài hấp hối, và ngài vẫn tiếp tục viết thêm vào đó, để ngợi khen Chúa vào chính giờ phút ấy vì "người Chị chết của thân xác chúng ta."

✜ Porziuncola: cái chết như cuộc Vượt Qua

Tại Porziuncola, hành trình của Phanxicô, người đã theo Con Thiên Chúa một cách vô cùng trung kiên, đã đạt đến đỉnh cao qua chính cái chết của ngài khi ngài cử hành cuộc Vượt Qua của Chúa giữa vòng vây của các anh em. Ngài để mình được bao bọc bởi "các người con" như một người mẹ, và xin được nghe đoạn Tin Mừng Chúa Giêsu rửa chân cho các môn đệ [9] Cuộc gặp gỡ của ngài với cái chết, người mà ngài gọi là "chị", đã mở ra cho ngài ngưỡng cửa dẫn vào "một nơi vô cùng diệu kỳ, nơi có những dòng nước trong vắt nhất đang tuôn chảy."[10] Như thế, Phanxicô đã bước về từ đời này vào cõi Sống đời đời.

✜ Điều gì còn lại cho chúng ta?

Điều gì còn lại cho chúng ta, những anh chị em của Phanxicô, những người đang cố gắng giữ cho tinh thần của ngài luôn sống mãi sau một khoảng thời gian dài đến thế? Ngọn lửa sưởi ấm và biến đổi Phanxicô vẫn đang bùng cháy. Những hạt giống ngài gieo trồng vẫn tiếp tục trổ sinh hoa trái qua mọi thế hệ. Chúng ta—những anh em tu sĩ, các chị em, và những giáo dân Phan sinh trên khắp thế giới—chúng ta đang ở đâu?

Chúng ta hãy để cho câu hỏi ấy chất vấn mình cách chân thành, bởi chính tại đây và lúc này hồng ân của Thần Khí mà chúng ta gọi là “đặc sủng” có thể tiếp tục lớn lên. Chỉ gìn giữ các thánh tích nơi đền thánh hay lặp lại những truyền thống đã trống rỗng ý nghĩa thì chưa đủ. Trước hết, chúng ta phải làm chứng cho linh đạo này với nhau, rồi sau đó tự vấn xem làm thế nào để biểu lộ linh đạo ấy cho thế giới trong thời đại và bối cảnh hôm nay. Phanxicô đã được Tôma Celano gọi là "con người của thế giới mai hậu" [11]: linh đạo vốn định hình từ thuở ban đầu trong cuộc đời ngài vẫn chưa cạn kiệt hết tiềm năng. Linh đạo ấy đang kêu gọi chúng ta hướng nhìn về tương lai, với sự dẫn đường chỉ lối của Thần Khí Thiên Chúa.

✜ Vượt lên trên mọi sự “tượng đài hóa”

Chúng ta cần để cho hành trình này của thánh Phanxicô tiếp tục bước tới, vượt ra ngoài những đại lễ Kỷ niệm Bách chu niên này. Linh đạo và lối sống vốn được bắt đầu từ Phanxicô phải tiếp tục sống mãi, có lẽ là dưới những hình thức mới mẻ và chưa từng có tiền lệ. Chính Thần Khí, Đấng đã khơi nguồn cho lối sống ấy, giờ đây vẫn đang tiếp tục làm sống động chúng ta, để linh đạo ấy có thể khoác lên mình một hình dáng mới trong thế giới hôm nay.

Vì thế, chúng ta không thể tránh né câu hỏi quan trọng này: Món quà đặc sủng ngày hôm nay đang đòi hỏi một người anh em hèn mọn, một người chị em chiêm niệm, một người giáo dân Phan sinh như thế nào? Chúng ta muốn trở thành người Phan sinh như thế nào, và chúng ta muốn đào tạo nên những người Phan sinh ra sao từ những người vẫn đang đến và gõ cửa nhà chúng ta? Hãy cùng nhau tự vấn trong tinh thần cầu nguyện những câu hỏi này giữa muôn vàn bối cảnh khác nhau, nơi chúng ta đang nỗ lực đáp lại hồng ân ơn gọi của mình. Quả thật, trong thời đại của chúng ta, người Phan sinh hiện diện ở khắp mọi nơi, được gieo mầm vào các nền văn hóa đa dạng với những lịch sử độc nhất. Chúng ta phải hiện diện trong những thực tế mới, nói những ngôn ngữ mới. Cuộc canh tân này phải được bắt đầu ngay tại nhà, khi tôi đón nhận người anh em đến từ một thế giới khác với thế giới của tôi, nơi người chị em đã học cách cầu nguyện bằng một thứ ngôn ngữ mà tôi không hiểu, và trong một cộng đoàn đã tìm thấy những cách diễn tả đặc sủng mà tôi chưa từng hình dung tới.

Thường thì gia đình Phan sinh của chúng ta lại đang sống giữa những hoàn cảnh đau thương khi lịch sử nhân loại diễn tiến một cách đầy bi kịch. Tôi nghĩ đến các anh chị em ở Đất Thánh, ở Ukraina, ở miền đông Congo, ở Sudan và Nam Sudan cũng như những nơi khác tại Châu Phi, ở Myanmar, ở Haiti, ở Cuba, ở Mexico và ở các quốc gia khác thuộc Châu Mỹ Latinh: những nơi mà đặc sủng đang được mời gọi để lớn mạnh trong ngày hôm nay—không phải trong trừu tượng, nhưng như những người anh em, chị em đang sống với một sự hiện diện đầy tình liên đới.

✜ Chiêm niệm trong sứ vụ, cùng với nhau như những người anh em và những người hèn mọn

Phanxicô luôn giữ cho chiêm niệm và sứ mạng gắn kết chặt chẽ với nhau, dẫu rằng trong suốt lịch sử canh tân của mình, chúng ta đã từng cố gắng tách rời chúng. Chiêm niệm và sứ mạng không phải là hai lựa chọn thay thế nhau, hay hai "mẫu hình" của đời sống Phan sinh để chúng ta chọn lựa. Chúng luôn là hai lá phổi cùng hít thở một nhịp đập duy nhất. Việc giảng thuyết, sự hiện diện và công cuộc phục vụ không hề ngăn cản Phanxicô tìm đến nơi ẩn dật hay "thời gian sa mạc" của ngài: ngài luôn trở về với những khoảng thời gian tĩnh tâm kéo dài. Chính Thần Khí, Đấng ban sự sống, cũng là Thần Khí dẫn dắt chúng ta hướng nhìn lên khuôn mặt của Thiên Chúa và khuôn mặt của người nghèo, rồi tỏ bày cho thấy hai khuôn mặt ấy vốn dĩ không thể tách rời.

Ngày hôm nay, chúng ta—những anh em tu sĩ và các chị em—cũng cần phải tái khám phá sự hiệp nhất này, ngay trong những cơ sở cấu trúc mà chúng ta đang sinh sống cũng như trong những thực tại mới, nơi đời sống thánh hiến và đời sống giáo dân Phan sinh đang hiện hữu giữa những điều kiện bình thường của cuộc sống. Không phải mọi cấu trúc đều hữu ích cho việc gìn giữ đặc sủng của chúng ta. Chúng ta phải phân định thật kỹ lưỡng và trăn trở về thực tại của mình với sự trung thực, để sự thinh lặng, công cuộc phục vụ, lời cầu nguyện và sự gắn bó gần gũi có thể tiếp tục cùng nhau hít thở chung một nhịp đập.

Trong sứ mạng này, chúng ta không đơn độc. Các giáo dân Phan sinh, cũng như các các nữ tu Phan sinh, chia sẻ linh hứng Tin Mừng của chúng ta và là những người bạn đồng hành trên hành trình, chứ không chỉ là đối tượng của việc chăm sóc mục vụ của chúng ta. Thánh Phanxicô Assisi đã không thiết lập một cơ chế giáo sĩ: ngài quy tụ quanh mình những người nam và nữ thuộc mọi bậc sống muốn sống Tin Mừng. Những hình thức mới của đời sống Phan sinh mà Thần Khí đang thúc bách chúng ta trong thời đại này phải được sinh ra từ chính những cuộc gặp gỡ của chúng ta với những con người bằng xương bằng thịt trong những thực tại cụ thể nơi chúng ta hiện diện, và từ căn tính sâu xa của chính chúng ta: những người anh em và những người hèn mọn, những con người chiêm niệm trong sứ mạng.

✜ Chọn lựa người nghèo: những người thầy của chúng ta

Nơi tâm điểm của đặc sủng chúng ta chính là một tâm tình đã định hình nên con người Phanxicô suốt cả cuộc đời ngài: “Và các anh em phải vui mừng khi sống giữa những người bị coi thường và khinh rẻ, giữa người nghèo và yếu đuối, người đau bệnh và phong cùi, cũng như những kẻ hành khất bên vệ đường”.[12] Vào cuối đời mình, chính ngài còn muốn trở lại sống giữa những người phong cùi.[13] Ngài đã gieo mầm hạt giống này trong chúng ta: sống như, sống giữa, và sống vì người nghèo. Chúng ta không được đến với người nghèo với tư cách là những nhà ân nhân của họ, nhưng như những người anh em chia sẻ cùng một phận người. Người nghèo không phải là "vùng đất" cho sứ mạng của chúng ta: họ chính là những bậc thầy của chúng ta.[14] Phanxicô đã hiểu ra điều này ngay từ cuộc gặp gỡ đầu tiên với người phong cùi—họ đã trả lại cho ngài hương vị của cuộc sống và thay đổi mãi mãi cách ngài nhìn nhận thế giới. Và kể từ giây phút đó, ngài không bao giờ quay đầu lại nữa.

Lựa chọn ưu tiên cho người nghèo này không phải là một sự lựa chọn tùy ý giữa những lựa chọn khác, mà đúng hơn là một nhạy cảm mà một số Dòng tu có, còn số khác thì không. Đối với chúng ta, đó là một tiêu chuẩn thuộc về ơn gọi. Tiêu chuẩn ấy áp dụng cho tất cả mọi người trong gia đình lớn của chúng ta. Giờ đây, xin cho phép tôi được có đôi lời nhắn nhủ đặc biệt đến các anh em tu sĩ của tôi.

Bất cứ ai nghe thấy tiếng gọi trở thành một người anh em hèn mọn đều phải chấp nhận rằng sự hèn mọn không phải là một danh hiệu danh dự, mà là một vị thế thực sự: đứng dưới muôn người, đứng cùng những kẻ ở dưới thấp, mà không tìm cách trèo cao. Khi khát vọng leo tiến xã hội biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau trong đời sống chúng ta—để được công nhận nhiều hơn, để có địa vị cao hơn, để một cá nhân hay một tập thể trở nên uy tín—thì chính ở đó, đặc sủng đang bị tổn thương, ngay cả khi nó vẫn được tuyên xưng bằng lời nói. Sự hèn mọn là một tiêu chuẩn của ơn gọi và là một tiêu chuẩn của sứ mạng: nó cho chúng ta biết chúng ta bắt đầu từ đâu và chúng ta đang bước đi cùng với ai.

Chúng ta hãy tự hỏi với sự chân thành huynh đệ: liệu các huynh đệ đoàn của chúng ta có thực sự gần gũi người nghèo hay không, hay khoảng cách ấy đã lớn dần theo thời gian, có khi được che phủ bởi những công việc mang tính cơ chế vẫn hoạt động hiệu quả nhưng không còn đòi hỏi sự tiếp xúc trực tiếp nữa? Cuộc gặp gỡ sống động, cá vị và hằng ngày với những người bên lề xã hội là một trong những hình thức chân thực nhất giúp đặc sủng luôn sống động và có thể được nhận ra.

✜ Tự do Tin Mừng: lao động, tiền bạc và sự lệ thuộc

Có một vấn đề chúng ta không thể né tránh, vì nó chạm đến sự nhất quán trong đời sống và lời chứng tự thân của chúng ta: đó là mối quan hệ với tiền bạc. Điều này liên can đến tất cả chúng ta—các tu sĩ nam, nữ và anh chị em giáo dân—dù theo những cách thức khác nhau. Thánh Phanxicô đã biến điều này trở thành một trong những câu hỏi căn cốt nhất trong trải nghiệm Tin Mừng của ngài. Ngài không sống với thái độ khinh miệt các loài thọ tạo—chính ngài là người đã ca ngợi vẻ đẹp của muôn loài—nhưng vì ngài hiểu rằng, một khi tiền bạc trở thành chỗ dựa an toàn, nó sẽ biến thành một dạng quyền lực và lá chắn để chống lại những gì làm chúng ta sợ hãi. Chúng ta nắm giữ nó như một sự bảo đảm, trong khi chúng ta đã khấn hứa sống mà không giữ lại gì cho riêng mình.

Chúng ta được mời gọi nhìn thẳng và trung thực vào vấn đề này trong đời sống cụ thể của mình. Chúng ta có tương quan thế nào với tiền bạc và chúng ta sử dụng nó ra sao, cả ở cấp độ cá nhân lẫn huynh đệ đoàn? Sự dồi dào phương tiện, ngay cả khi được dùng cho các việc tốt, có thể dần dần trở thành một bức tường vô hình ngăn cách chúng ta với người nghèo, và ngay trong nội bộ huynh đệ đoàn, giữa những người có nhiều khả năng tiếp cận nguồn lực và những người ít hơn. Đó là một hình thức an toàn khiến chúng ta xa rời sự lệ thuộc Tin Mừng mà thánh Phanxicô đã chọn như một lối sống. Đây là một câu hỏi quan trọng mà chúng ta cần tiếp cận cách trung thực trong các huynh đệ đoàn của chúng ta.

Thánh Phanxicô gắn kết vấn đề này với việc ưu tiên lao động bằng chính đôi tay của mình như một phương thức căn bản để tự nuôi sống bản thân. Lao động không phải là một sự nhượng bộ trước nhu cầu thực tế: đó là một lựa chọn giúp chúng ta giữ mình trong thực tại của những thọ tạo, khiến chúng ta phụ thuộc vào đời sống chung chứ không phải vào những vị thế sẵn có. Công việc giúp chúng ta kết nối với những người lao động nghèo khổ mà không tiếp cận họ với vị thế của những bậc bề trên. Nếu thiếu đi sự lao động vất vả, chúng ta sẽ phải đối mặt với rất nhiều rủi ro. Khi chúng ta sống dựa vào những của bố thí nhận được mà không cống hiến lại bất kỳ hình thức lao động nào, chúng ta có thể sẽ mặc nhiên cho rằng mình có quyền tuyệt đối đối với việc nuôi thân. Khi chúng ta đòi hỏi tấm bánh hằng ngày thay vì đón nhận nó như một món quà của Thần Khí, chúng ta đã rời quá xa đặc sủng của mình và có nguy cơ không còn nhận được những món quà như thế nữa. Các anh chị em giáo dân có thể giúp chúng ta khám phá và sống chiều kích nghèo khó này trong đời sống một cách trọn vẹn hơn.

Những lời của Thánh Phanxicô là minh chứng đặc biệt cho điều này: tất cả những gì chúng ta có đều là quà tặng, chúng không thuộc về chúng ta, chúng ta chỉ là những người lãnh nhận. Cuộc sống của chúng ta, những của cải chúng ta quản lý, những công trình chúng ta trú ngụ, những tài nguyên chúng ta sử dụng: tất cả đều là quà tặng được trao cho chúng ta dưới dạng cho mượn. Chúng ta không thể giữ chúng cho riêng mình, nhưng được kêu gọi để hoàn trả lại và chia sẻ chúng với những người nghèo khổ: “Còn của bố thí là phần gia nghiệp và quyền lợi dành cho những người nghèo, vì Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, đã thủ đắc cho chúng ta.” [15] Trả lại cho người nghèo những gì chúng ta chỉ đã nhận được như một quà tặng là cử chỉ hùng hồn nhất của ơn gọi của chúng ta: nó cho thấy chúng ta không sợ hãi, chúng ta tín thác nơi Chúa Cha như thánh Phanxicô đã làm.

✜ Hướng tới Tổng Tu Nghị

Khi bước tiếp chặng đường vượt trên các đại lễ Kỷ niệm Bách chu niên này, chúng ta không tìm cách khánh thành thêm những đài tưởng niệm rồi lưu trữ những năm tháng này vào hồ sơ quá khứ, như thể một chương sách khác đã khép lại. Thay vào đó, chúng ta được kêu gọi tái cam kết đáp lại quà tặng của đời sống này—một đời sống mà Thần Khí đã thắp lên ngọn lửa rực cháy qua thánh Phanxicô, để cho mình được chạm đến, và thậm chí có thể bị lay động, hầu cho đời sống ấy có thể được nhập thể ngay trong chính chúng ta hôm nay.

Đời sống này giải thoát chúng ta khỏi sự đồng hóa quá mức giữa đặc sủng đã lãnh nhận với những phương cách, truyền thống và cấu trúc vốn đã định hình nên đặc sủng đó qua nhiều thế kỷ. Trong Thần Khí, thánh Phanxicô đã hít thở sự tự do của Tin Mừng: chúng ta hãy cùng hít thở thật sâu nguồn tự do ấy. Hãy tiếp tục làm cho Tin Mừng được nhập thể, để Tin Mừng ấy được biểu lộ qua những lựa chọn, qua những lời nói của chúng ta, và qua phong cách đích thực trong các huynh đệ đoàn của chúng ta.

Tất cả chúng ta hãy cùng nhau bắt tay vào việc chuẩn bị cho Tổng Tu nghị năm 2027 tại Việt Nam. Sự kiện này có vẻ như còn xa vời và tách biệt khỏi đời sống thường nhật của nhiều anh em. Thế nhưng, trong giờ phút lịch sử này, điều sống còn là chúng ta phải cảm nghiệm và hành động ngày càng mạnh mẽ hơn như một hội dòng huynh đệ mang tính quốc tế. Để chuẩn bị cho Tu nghị, các anh em, các huynh đệ đoàn địa phương, các Đơn vị và các Hội đồng Giám tỉnh sẽ được kêu gọi cùng tham gia. Chúng ta cũng sẽ mời đến Việt Nam, trong vòng một tuần, hai giáo dân từ mỗi Hội đồng Giám tỉnh, để lắng nghe tiếng nói và tầm nhìn của họ cho tương lai. Nguyện xin cho hành trình này trở thành cơ hội để tiếng nói đặc sủng của chúng ta được cất lên ở mọi nơi mà đặc sủng ấy đang được sống, ngay cả khi nó chỉ còn là một đốm lửa leo lét bên dưới lớp tro tàn. Nguyện xin đây là một cơ hội để hồi sinh và thắp bùng ngọn lửa ấy một lần nữa. Linh đạo của chúng ta thôi thúc chúng ta mở ra những cánh cửa đã từng khép lại, hướng chúng ta về phía tương lai mà Thiên Chúa đã và đang dệt nên trong những nỗi đau sinh nở của thời đại này—một thời đại giáo dục chúng ta hơn bao giờ hết và vẫy gọi chúng ta không ngừng hy vọng.

✜ Thế giới đang chờ đợi

Không có điều nào trong những điều này là chỉ dành riêng cho chúng ta. Giáo hội cần sự biểu đạt của Thần Khí nơi chúng ta để có thể sống trọn vẹn ơn gọi và sứ mạng của mình. Và thế giới này—cũng thông qua rất nhiều người nam người nữ không thuộc về bất kỳ tôn giáo nào—đang yêu cầu chúng ta chia sẻ sự sống mà chúng ta đang mang giữ, để ngày càng có thêm nhiều người cảm nhận được nhịp đập bên trong họ, một nhịp đập đang lôi cuốn mọi loài thọ tạo hướng về sự viên mãn trong chính sự sống của Thiên Chúa.

CHÚNG TA CÙNG CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa Thánh Thần, xin hãy đến, xin thổi hơi vào các anh chị em mọn hèn của Ngài.

Xin một lần nữa thắp lên trong chúng con ngọn lửa tình yêu của Ngài, một đức tin chân chính, một đức cậy vững vàng, và một đức ái vẹn tuyền.

Xin biến đổi ý chí và tâm hồn chúng con, để chúng con không giữ lại cho riêng mình bất kỳ món quà nào đã lãnh nhận: nguyện xin cho món quà ấy trở thành sự sống được hiến dâng.

Lạy Thánh Maria, Đấng Trinh Nữ đã trở nên Giáo hội, xin đồng hành với chúng con trên hành trình này.

Lạy Thánh Phanxicô, con người của thế giới mai sau, xin nhắc nhở chúng con rằng Tin Mừng vẫn luôn là kho tàng duy nhất của chúng con hôm nay. Amen.

Anh chị em thân mến, tôi cầu chúc cho anh chị em một lễ Hiện Xuống chan chứa ánh sáng. Xin Thần Khí, vị Tổng Phục vụ đích thực của Dòng, luôn hướng dẫn chúng ta cùng tiến bước về sự sống viên mãn, vốn là khát vọng sâu thẳm nhất nơi trái tim của mọi thụ tạo.

Người anh em và tôi tớ của anh chị em,

Fr. Massimo Fusarelli, OFM

Tổng Phục Vụ

Roma, từ Nhà Trung Ương Dòng, ngày 13 tháng 5 năm 2026.

Prot. 115201/MG-048-2026

[1] Luật có sắc chỉ 10,8.

[2] Luật có sắc chỉ 1,

[3] Tôma Cêlanô, Hạnh thánh Phanxicô, 30.

[4] Huấn ngôn 1, 16.17.

[5] Những Bông Hoa Nhỏ, Suy niệm thứ ba về các dấu thánh của thánh Phanxicô.

[6] X. Sưu tập Assisi từ các bản văn của anh Lêô và các bạn đồng hành, 83.

[7] X. Sưu tập Assisi, 83.

[8] Hãy lắng nghe, hỡi các chị em thanh bần. Những lời có giai điệu dành cho các nữ đan sĩ nghèo của đan viện San Damiano.

[9] Tôma Cêlanô, Ký ức trong nỗi khao khát của linh hồn, 214.

[10] Ibidem, 219.

[11] X. Hạnh thánh Phanxicô, 30; Truyện Ba người bạn, 54.

[12] Lksc, 9,2.

[13]X. Tôma Cêlanô, Hạnh thánh Phanxicô, Quyển I, 103.

[14] X. Tổng Hiến Chương 93,1.

[15] Lksc 9.8.


(*) Bản quyền bài viết thuộc về SachHay24H.com. Khi chia sẻ, cần phải dẫn link, trích dẫn nguồn đầy đủ về SachHay24h.Com. Mọi hành vi sao chép hoặc trích nguồn, chia sẻ bài viết không đầy đủ đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.
Go HomePage: Sách Hay 24H hoặc click: Sách hay nhất mọi thời đại, Mua sách online, Bạn đắt giá bao nhiêu, Truyện cổ tích Việt Nam, Mùa xuân nho nhỏ, Tràng giang, Hịch tướng sĩ

Sách cùng danh mục

Sủi Da 2 Đầu Thép Không Gỉ Kềm Nghĩa S.506

Sủi Da 2 Đầu Thép Không Gỉ Kềm Nghĩa S.506

Hào khí Việt Nam

Hào khí Việt Nam

Hào khí Việt Nam

Soạn bài Con đường mùa đông sách kết nối tri thức - Ngữ Văn 11

Soạn bài Con đường mùa đông sách kết nối tri thức - Ngữ Văn 11

Soạn bài Con đường mùa đông sách kết nối tri thức - Ngữ Văn 11

Lập trình scratch là gì? Tìm hiểu về ngôn ngữ lập trình scratch

Lập trình scratch là gì? Tìm hiểu về ngôn ngữ lập trình scratch

Lập trình scratch là gì? Tìm hiểu về ngôn ngữ lập trình scratch

Dòng điện xoay chiều là gì? Định nghĩa, ký hiệu và ứng dụng

Dòng điện xoay chiều là gì? Định nghĩa, ký hiệu và ứng dụng

Dòng điện xoay chiều là gì? Định nghĩa, ký hiệu và ứng dụng

Giải Toán 10 trang 16 Tập 2 Kết nối tri thức

Giải Toán 10 trang 16 Tập 2 Kết nối tri thức

Sách đọc nhiều nhất
Công thức tọa độ trung điểm (siêu hay)

Công thức tọa độ trung điểm (siêu hay)

Công thức tọa độ trung điểm (siêu hay)

Giáo dục

Giáo dục

Giáo dục

Soạn bài Dương phụ hành Kết nối tri thức                               Ngữ văn lớp 11 trang 107 sách Kết nối tri thức tập 1

Soạn bài Dương phụ hành Kết nối tri thức Ngữ văn lớp 11 trang 107 sách Kết nối tri thức tập 1

Soạn bài Dương phụ hành Kết nối tri thức Ngữ văn lớp 11 trang 107 sách Kết...

Đóng vai người lính kể lại bài thơ Đồng chí của Chính Hữu điểm cao

Đóng vai người lính kể lại bài thơ Đồng chí của Chính Hữu điểm cao

Đóng vai người lính kể lại bài thơ Đồng chí của Chính Hữu điểm cao

Thơ Đường luật là gì (chi tiết nhất)

Thơ Đường luật là gì (chi tiết nhất)

Thơ Đường luật là gì (chi tiết nhất)

Xéo xắt hay Xéo sắc? Từ nào mới đúng để chỉ sự chua ngoa?

Xéo xắt hay Xéo sắc? Từ nào mới đúng để chỉ sự chua ngoa?

Xéo xắt hay Xéo sắc? Từ nào mới đúng để chỉ sự chua ngoa?

Review sách hay, sách hay nên đọc tại Sách Hay 24H.