Trang hiển thị chi tiết nội dung bài viết trên cổng thông tin điện tử

Truyện ngắn

Hồ Tĩnh Tâm

Do công việc, tôi phải đến ấp Rạch Voi, tá túc dài ngày trong nhà ông Ba Đía. Tôi chọn nhà Ba Đía, bởi nó là căn nhà lá rộng rinh, vừa gần Rạch Voi vừa gần Kinh Trà Bang, lại chìm lút trong vuông vườn rộng chừng tám chín công gì đó. Hơn nữa nhà chỉ có hai vợ chồng nông dân rặt; có mỗi đứa con gái lại lấy chồng tút tít trên xóm Bàu, cò bay mỏi cánh chưa tới. Mà nói thật, ngay lúc đến Ủy ban xã trình giấy, nghe ông Chủ tịch nói, Ba Đía trào chống Mỹ, chỉ nổ đòm một phát bá đỏ, mà chiếc trực thăng sâu róm đậu ngoài ruộng cháy phừng phừng, vậy là tôi bị hút hồn. Công việc lang thang lượm lặt của tôi, vớ được Ba Đía bằng vớ được vàng. Chào ông Chủ tịch một tiếng, tôi xốc ba lô đến thẳng nhà Ba Đía. Vợ ông ta, bà Ba Gái có nhà. Bả nhìn tôi hỏi. “Chú tìm ổng à? Ổng đi xôm rắn, về tới liền chớ gì. Mà chú tính ở đây cả tháng hả? Càng lâu càng vui chú ui!”. Tôi vừa hạ cái ba lô xuống bộ ngựa ván thao lao dày cả tấc, đã nghe tiếng Ba Đía rổn rảng ngoài sân. “Túm được nó rồi bà ui! Bự chảng như bắp tay!”. Tôi lật đật chạy ra chào, thấy Ba Đía vắt lủng lẳng trên cổ con hổ hành, bắt nắng ánh lên màu xanh đỏ lửa. Vừa thấy tôi, ổng toét miệng cười. “Chú ăn vận vầy đây. Chắc nhà báo hả? Làng này thiếu gì chuyện. Tha hồ viết cả năm mặc sức”. Nói xong Ba Đía giơ lên xâu cá trê vàng, huơ huơ trước mặt tôi. “Đợi chút xíu, tui chiên xù chấm mắm gừng. Hổ hành nấu cháo đậu xanh nhậu sau”.

Trong khi bà Ba Gái ra sàn nước làm rắn, Ba Đía vô bếp chiên cá. Ở không cũng buồn, nên tôi xuống bếp theo Ba Đía. Hai con trê vàng bự chảng, Ba Đía phải khứa ra chiên từng con. Bếp quê nấu củi mà sạch như li như lau. Tới cái chảo nhôm cũng sáng bóng. Tôi nghe Ba Đía nói. “Thơm hả? Thơm thì chờ chút xíu, qua cho cái đầu”. Thấy tôi giật mình, Ba Đía cười rổn rảng. “Con Hai Bà Đoành. Cứ tui vô bếp là nó vô theo. Cá trê tui cho nó cái đầu. Cá giếc tui cho nó khúc đuôi. Nó con gái mà mê hai thứ nầy hết biết”. Bấy giờ tôi mới để ý thấy con Hai Bà Đoành ngồi chồm hổm trên cái ghế đôn hơi khuất trong bóng tối. Nó nheo mắt nhìn chăm chú. Hai mũi khẻ nhúc nhích như cố hít bằng hết mùi cá chiên thơm lựng. Ba Đía chiên xong con thứ nhứt, dùng cái sạn i-nốc xúc bỏ ra cái đĩa bàng thang bằng gốm màu men Chu Đậu, tiếp tục chiên con thứ hai. Tiếng mỡ heo reo xèo xèo. Tiếng mỡ heo nổ lụp bụp. Mùi thơm lựng lên phưng phức. “Chú hỏi tui chuyện bắn cháy con sâu rọm à? Tới con nít hồi đó lâm vào cảnh tui bắn còn trúng, gần xịu hà, hay hớm gì. Chuyện là như vầy. Quá nửa đêm tui mắc ị, lồm cồm lủi ra mí vườn, tính ra chỗ giáp cánh đồng trống cho thoáng, ai dè nhìn thấy chiếc sâu rọm đậu chình ình một đống trên thửa ruộng mới gặt hồi chiều của bà Tư Bông. Biết có biệt kích đổ bộ bằng trực thăng, anh em mình lại đang ngủ say, vì chặp tối có vô ba hột nước nhứt Sơn Đông, tui liền đáo lại lấy khẩu bá đỏ, đặng bắn một phát cho anh em mình tỉnh ngủ. Ai dè bắn báo động mà nó cháy phừng phừng, nổ đùng đùng. Tụi biệt kích nhát trái gài còn nằm ngoài bờ ruộng, hoảng hồn vọt ù té về phía lộ 77. Tui nẻ thêm phát nữa. Thấy rõ một thằng nhảy dựng lên bật ngang, khẩu AR15 văng về phía tui, gần tới mức tui dùng cây chà gai kéo lấy được. Ông Hai Đực là Chủ tịch xã bây giờ, kéo cả đội du kích năm người chạy ra, bắn tụi nó chạy như vịt”. Ba Đía nói xong, dùng sạn xúc con cá ra khỏi chảo, xoay người thắc mắc. “Ủa, con vừa chiên xong đâu ta!?”. Ngó thấy con Hai Bà Đoành trên ghế, Ba Đía lắc đầu. “Thôi rồi. Đồ quỷ! Mầy ăn thì tao khỏi ăn”.

Minh họa: Trần Minh Thái

Ba Đía lôi tôi ra gốc xoài tổ, dùng sào ngoéo xuống một trái vừa hườm hườm, đập vô gốc cây cho vỡ dập ra, nói ồ ề. “Ngồi đây cho mát. Ngồi trỏng con Hai Bà Đoành nó dòm mồm, nhậu mất ngon”. Mới uống chưa hết một xị, bà Đỉ Gái bưng ra dĩa lòng rắn xào củ hành tím. Ba Đía vừa đón dĩa lòng xào nóng hôi hổi, bốc khói nghi ngút, vừa cười hề hề. “Nhờ tía bả đặt tên không được đẹp, nên bom đạn với bịnh tật nó chê. Hồi đó bả là chỉ huy của tui. Đánh đấm cả mấy chục trận mà bả có hề hấn chi. Nhớ trận lấy đồn Đất Xéo, tui bị trúng miễng cà nông lúc vác khẩu đại liên đuôi cá thắng trận ra về, ngã sụm xuống, bả phía sau trờ tới, xốc tui lên, cõng cả người cả súng chạy phăm phăm. Nói thiệt. Lúc đó tui hăm lăm, vừa nghèo rớt vừa đen thùi lùi, ai người ta ưng. Bởi bị chê phải nhịn thèm lâu ngày, nên của khỉ gặp hơi đờn bà, nó “sưng” lên một cục. Bả càng chạy của khỉ càng đâm vô lưng bả. Chắc bả biết, nên bả cỏng tui tới tận lúc gặp thằng Bường cứu thương mới để nó sơ cứu chỗ lọi giò cho tui. Khỏe mạnh trở lại, tui nói thẳng với bả chuyện ý, bả chịu cái rụp. Hổng cưới xin gì ráo trọi, mới chập tối tụi tui đã thành thân lìm lịm ngay chỗ gốc cây xoài này”.

Chừng bà Ba Gái khệ nệ bê nồi cháo rắn đậu xanh nước cốt dừa ra, tôi với Ba Đía đã say quắt cần câu. Trái xoài cườm cườm sạch bách. Con trê vàng chiên còn trơ cái đầu. Dĩa lòng rắn xào hành tím còn gần như y nguyên. Bà Ba Gái nói với tôi. “Chú húp miếng cháo cho khỏe rồi vô trỏng nằm nghỉ. Bắt chước ổng chịu gì thấu. Tánh ổng hồi nào giờ, chỉ thích nhậu với cóc ổi, còn ăn cơm thì thủng nồi trôi rế, có bao nhiêu đồ ăn cũng làm láng”. Tôi lắc lắc cái đầu nóng ong gong, bước chuệnh choạng được vào nhà. Con Hai Bà Đoành ngồi trên bộ trường kỷ nhìn chăm chắm. Trong cơn say tôi cũng nhận ra là nó đẹp. Đẹp thật. Nhưng chỉ kịp méo miệng cười với nó một cái, tôi đã lăn ra bộ ván bóng loáng, ngủ một mạch tới hừng đông nắng rọi vô mắt mới thức. Vợ chồng Ba Đía đã dậy từ lúc nào, đã chuẩn bị cho tôi mâm cơm úp lồng bàn trên bộ tràng kỷ, rồi đi đâu mất. Con Hai Bà Đoành ngồi trên cái ghế đôn, thấy tôi ngồi dậy, lập tức bỏ đi đâu mất. Cơm thịt vịt kho gừng, rau nhút, mắm cá lóc chưng. Người ta nói về sông ăn cá về đồng ăn cua, còn tôi về miệt vườn Đất Xéo được ăn rau nhút mắm chưng, ngon nhức nách, ở thành mấy khi có mà ăn.

Tôi đeo túi xách bước ra sân, giang tay vặn lưng mấy cái rồi quyết định đi về phía Rạch Voi. Ngó thấy cái chòi dưa ngoài ruộng, tôi liền lội ngay đến. Trong chòi, một ông lão cởi trần, vận quần thằng đực, tay cầm điếu thuốc rê đang ngún khói, chỏi tay ngồi nhìn mong ra ngoài. Thấy tôi ông lão gục gặc đầu, tỏ ý mời tôi vào chơi. Tôi vừa khom lưng cúi đầu chun vào, ông lão đã lên tiếng. “Chú trên thành mới xuống hả? Được mùa cau đau mùa lúa chú ơi. Năm nay cau nhà nào cũng lúc lỉu từng buồng, lúa thất thu cũng phải. Bây giờ bà con trông vào mùa rẫy”. Ông già hấp háy con mắt tròng trắng đục lờ đờ, nhìn tôi hỏi. “Chú chịu nhậu không? Hồi hôm tui mới thổi được cặp gà nước ú nu ú núc. Thứ nầy xào bầu thì nhứt xứ”. Tất nhiên cái nghề gặp đâu ăn đấy, bạ đâu ngủ đấy của tôi, đụng chuyện như vầy, có bao giờ tôi từ chối. Tôi lập tức theo ông lão đến ngôi nhà tường xây cặp mí Rạch Voi. Ở đây tôi gặp mẹ con cô Lĩnh. Cô Lĩnh là giáo viên trường mầm non của ấp đã chuyển lên tỉnh. Con gái cổ là bé Diễm học lớp ba. Con nhỏ này học hành ra sao hổng biết, chứ tạng người nó nhỏ thó, lẹ như sóc, ăn nói hoạt bát hơn cả chích chòe. Vừa thấy tôi con bé đã sà tới làm quen. Nó hỏi. “Bộ chú đi tìm vợ dưới quê à?”. Tôi gật đầu cho vui. Con bé liền liếng thoắng. “Làng Đất Xéo ê hề đờn bà con gái, nhưng hổng ai được như mẹ con. Mẹ con biết dạy học. Mẹ con biết viết báo. Mẹ con…” Lúc đó cô Lĩnh từ dưới bếp lên lấy thứ gì đó, lừ mắt nói với con gái. “Con này. Ở đó mà xéo xắt. Con bé hứ một tiếng rồi nói. “Mẹ với ba bỏ nhau rồi. Tại mẹ ghét ba. Mẹ không cho ba nuôi con”. Bà ngoại con Diễm ngoài sân vào, nghe cháu nói vậy thì lên tiếng. “Nó mới học lớp ba nhưng biết tuốt mọi chuyện chú ơi. Trẻ con thời bây giờ, đứa nào đứa nấy cũng khôn động trời”.

Tôi ngồi lai rai rượu đế với ông lão tới trưa. Cô giáo Lĩnh bắc ghế phô tơi nằm đọc sách ngoài hàng ba. Cô ngồi xéo xéo, hơi khuất tầm nhìn của tôi, nhưng vẫn thấy được. Thấy cô ấy đẹp. Đẹp lạ lùng. Dáng người thanh mảnh. Miệng cười tươi như bông bưởi. Cặp mắt cũng cười đen lánh. Tuồng như cô nằm đó, để ông lão có gọi nhờ gì thì gọi. Gái một con đã trông mòn con mắt, lại thảo hiền, lại có duyên, ai mà chịu đời cho thấu. Nhìn đồng hồ thấy đã gần giờ ngọ nên tôi xin phép ra về. Con bé Diễm ở đâu chạy theo ra ngõ, dúi vào tay tôi tờ giấy tập trăm trang. “Con vẽ tặng chú đó. Hết mùa hè, con lại lên tỉnh, chừng đó chú dẫn con đi chơi quảng trường nhen. Con thích cưỡi con hươu chạy điện lắm”.

Thấy tôi về tới, Ba Đía nói. “Chú vừa nhậu với Sáu Thảnh à? Ổng với tui là anh em cọc chèo, đứa ngồi mũi đứa ngồi lái. Để tui ới ổng qua nhậu nồi cháo hổ hành hồi hổm”. Chuyện ngộ kỳ đời. Sáu Thảnh chính là người lính bị Ba Đía bắn trọng thương nhảy dựng bằng đạn bá đỏ. Du kích bắt được Sáu Thảnh đem về, cứu sống Sáu Thảnh bằng cách truyền nước dừa, dùng nước trái khóm ép cho uống, dùng mỡ trăn thoa vết thương. Lành lặn, Sáu Thảnh năn nỉ xin theo du kích ấp, đánh trận rần ì, gan lì. Rồi Sáu Thảnh bị thương, lủng một vết sâu hoắm ở bẹn, ngay sát chỗ hiểm. Cô Út Sót là em bà Ba Gái bấy giờ, hàng ngày chăm sóc vết thương cho ổng. Thời gian lâu tới mức, từ ngày thằng nhỏ kiệt sức nhẻo nhèo, tận ngày thằng nhỏ bị đụng chạm dựng lên. Vậy là Sáu Thảnh năn nỉ thủ trưởng Ba Gái cho làm em rễ. Mẹ bà Ba Gái thương tánh Sáu Thảnh lành như đất, thật thà như hột lúa củ khoai, nên cho vợ chồng cô con út miếng đất kế Rạch Voi. Vậy là cả nhà dàn hàng ngang, ăn thua đủ với lính sư đoàn, lính bảo an tới tận ngày giải phóng. Có người nói. Anh em họ thành tích cùng mình, sao không ra làm quan cho sướng thân, cho nở mặt. Sáu Thảnh cười hì hì. “Làm quan sao sướng bằng làm dân. Đất Xéo cứu sống tui, cưu mang tui, dựng vợ cho tui, giờ đất nước thống nhứt, vợ chồng tui con cháu đàng hoàng; tui bất hiếu bỏ đi sao đặng”. Còn Ba Đía thì rổn rảng. “Tui học hành bao nhiêu mà làm quan. Làm quan mà ngu dốt, khác gì chèo xuồng vô vùng nước xoáy; lật thuyền có mà chết cả đám”.

Bữa đó cô giáo Lĩnh dẫn tía qua nhà Ba Đía. Bà Ba Gái nói với tôi. “Con nhỏ thương tía nó lắm. Mỗi lần về quê, ổng muốn đi đâu nó cũng theo, đặng còn dẫn ổng về nhà”. Bởi vậy ngồi nhậu trên bộ ván thao lao, tôi tận mắt được ngắm trực diện gương mặt của cô giáo Lĩnh. Chẳng phải sắc nước hương trời gì, nhưng chắc chắn bao nhiêu duyên quê đều lặn hết vào gương mặt luôn có nụ cười tươi roi rói ấy. Trong lúc anh em Ba Đía hạp tánh nhau, chuyện trò rổm rả với nhau, tôi chỉ còn biết hầu rượu họ, và thắc mắc trong lòng. Quái thiệt. Con Hai Bà Đoành xinh đẹp lạnh lùng với tôi làm vậy, mà với cô giáo Lĩnh thì khác hẳn, nó sà vào lòng cổ. Dim mắt cho cổ vuốt ve. Còn cô giáo thì ôm chặt nó vào lòng, ép cả hai bầu ngực nhỏ nhắn lên người nó.

Sao mầy khôn động trời vậy, con Hai Bà Đoành!


(*) Bản quyền bài viết thuộc về SachHay24H.com. Khi chia sẻ, cần phải dẫn link, trích dẫn nguồn đầy đủ về SachHay24h.Com. Mọi hành vi sao chép hoặc trích nguồn, chia sẻ bài viết không đầy đủ đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.
Go HomePage: Sách Hay 24H hoặc click: Sách hay nhất mọi thời đại, Mua sách online, Bạn đắt giá bao nhiêu, Truyện cổ tích Việt Nam, Mùa xuân nho nhỏ, Tràng giang, Hịch tướng sĩ

Sách cùng danh mục

Phân tử khối của Ba3(PO4)2 (chính xác nhất)

Phân tử khối của Ba3(PO4)2 (chính xác nhất)

Dáng đứng Việt Nam

Dáng đứng Việt Nam

Gửi những trái tim can đảm đang theo đuổi đam mê

Gửi những trái tim can đảm đang theo đuổi đam mê

Gửi những trái tim can đảm đang theo đuổi đam mê

Trắc nghiệm Một đời như kẻ tìm đường (có đáp án) - Kết nối tri thức

Trắc nghiệm Một đời như kẻ tìm đường (có đáp án) - Kết nối tri thức

Johnny Marr

Johnny Marr

Châu Đại Dương Có Bao Nhiêu Nước? Tìm Hiểu Về Các Quốc Gia Ở Châu Lục Này

Châu Đại Dương Có Bao Nhiêu Nước? Tìm Hiểu Về Các Quốc Gia Ở Châu Lục Này

Châu Đại Dương Có Bao Nhiêu Nước? Tìm Hiểu Về Các Quốc Gia Ở Châu Lục Này

Sách đọc nhiều nhất
Công thức tọa độ trung điểm (siêu hay)

Công thức tọa độ trung điểm (siêu hay)

Công thức tọa độ trung điểm (siêu hay)

Giáo dục

Giáo dục

Giáo dục

Soạn bài Dương phụ hành Kết nối tri thức                               Ngữ văn lớp 11 trang 107 sách Kết nối tri thức tập 1

Soạn bài Dương phụ hành Kết nối tri thức Ngữ văn lớp 11 trang 107 sách Kết nối tri thức tập 1

Soạn bài Dương phụ hành Kết nối tri thức Ngữ văn lớp 11 trang 107 sách Kết...

Đóng vai người lính kể lại bài thơ Đồng chí của Chính Hữu điểm cao

Đóng vai người lính kể lại bài thơ Đồng chí của Chính Hữu điểm cao

Đóng vai người lính kể lại bài thơ Đồng chí của Chính Hữu điểm cao

Thơ Đường luật là gì (chi tiết nhất)

Thơ Đường luật là gì (chi tiết nhất)

Thơ Đường luật là gì (chi tiết nhất)

Xéo xắt hay Xéo sắc? Từ nào mới đúng để chỉ sự chua ngoa?

Xéo xắt hay Xéo sắc? Từ nào mới đúng để chỉ sự chua ngoa?

Xéo xắt hay Xéo sắc? Từ nào mới đúng để chỉ sự chua ngoa?

Review sách hay, sách hay nên đọc tại Sách Hay 24H.