Hoonjay | Oneshot - Hikikomori
Full. Tiệm cắt tóc Định Mệnh. (Viết tắt là ĐM - Đạ Mú!)
Thằng Jay đã từng rất nhiều lần lên án cái lối sống Hikikomori của giới trẻ người Nhật, rằng một cuộc đời thiếu lành mạnh như thế thật không thể nào tin nổi. Làm sao người ta có thể tồn tại được khi nhiều tháng trời cứ loanh quanh trong căn nhà kín mít, cách ly xã hội, tự biệt lập mình với phần còn lại của thế giới mà nằm ườn ra giữa bốn bức tường ngày này qua tháng nọ một cách vui vẻ được chứ!
Nhưng hôm nay nó chọn tham gia trào lưu này (tạm thời). Dù nếu hỏi lại, thằng Jay vẫn sẽ trả lời rằng cái lối sống này như c-
-)(-
"Anh ơi, anh cắt ít ít thôi nha anh. Sắp tới em chuẩn bị đi hẹn hò nên anh làm sao cho bảnh bảnh một xíu, cạo sát sau ót thôi còn khúc mái ở trên tỉa cho gọn lại giúp em nhé."
Hôm đó tiệm ruột của thằng Jay đóng cửa, nó phải bấm bụng ghé qua một cái cửa hiệu cắt tóc trông không uy tín chút nào. Ít ra thì ngoài biển hiệu của nơi này có dán hình anh ba Đan Trường với quả đầu cuốn sách mở đôi đẹp trai hết sẩy - idol thuở bé của nó - nên thằng Jay mới kiềm lòng hít một hơi thật sâu để lấy thêm can đảm, bước vào với hy vọng sau khi bước ra thì mình sẽ đẹp trai như anh ba Đan Trường.
Nhưng anh ba Đan Trường tầm này không cứu nổi ông chủ nhỏ của quán Cơm quê dượng Jay. Dù nó đã hết sức cẩn thận nhắc đi nhắc lại với anh chủ tiệm có mái tóc xoăn sợi mì như cái ổ gà (một lần nữa, không uy tín lắm) rằng chỉ tỉa một chút xíu thôi, cắt gọn gọn lên thôi, để ít ra nếu có hư hao tổn thất gì thì nó vẫn còn tóc, vẫn có thể chờ anh thợ ruột về nhờ ảnh sửa lại cho.
(Thật ra Jay vẫn không dám nghĩ đến cái cảnh mình quay lại chỗ cắt tóc cũ sau khi đã tự làm hỏng cái đầu ở một tiệm ất ơ nào đó khác. Hẳn các bạn cũng đã từng trải qua cảm giác này, rằng bỗng một ngày nọ bất đắc dĩ (hoặc hữu đắc dĩ) bạn lại quẹo chân ghé qua một cửa hàng mới mẻ nào đó để đá tô bún, uống ly trà sữa, nhâm nhi tách cà phê,... với ý định đổi gió sau một thời gian dài điểm mặt ở quán quen. Để rồi đến khi đi ngang qua tiệm ruột với món đồ của một quán khác trên tay (thứ mà tiệm ruột cũng có bán), ta sẽ cảm thấy lòng mình bứt rứt và tội lỗi như thể bản thân mới cắm sừng một cô/cậu người yêu chung thủy và hết mực thương mình).
Và hiện tại thằng Jay đã phải trả một cái giá quá đắt vì "sự phản bội" đó. Lúc đầu sau khi đã dặn dò kĩ lưỡng, nó những nghĩ rằng mình có thể yên tâm rồi vì anh chủ tiệm chỉ hớt sương sương thôi. Cho đến khi ảnh đường bệ cầm cái tông đơ ủi một cái rẹt thành đường sau đầu nó, Jay có cảm giác cái ót mình mát mát, mà khóe mắt mình thì lại nóng nóng và cay cay.
"Đẹp không em? Anh thấy là đây có thể gọi là á hả, quả đầu đẹp nhất trong sự nghiệp cầm kéo của anh! Anh chưa bao giờ hớt được cái đầu nào đẹp như vậy hết!"
Đúng rồi, tiệm của anh mỗi tuần được một hai khách lại cắt. Khách nào cắt xong cũng chạy té re, một đi không trở lại. Thành thử chắc lần nào ủi được một quả đầu mới, anh cũng thấy đó là tác phẩm đẹp nhất mà mình từng tạo ra.
Song thằng Jay hèn lắm. Nó chả dám ồn ào manh động gì. Nó chỉ sượng ngắt gật gật đầu, xuýt xoa hùa theo giả bộ nghiêng đầu qua nghiêng đầu lại nhìn vào gương, khen với giọng điệu thảo mai vô đối: "Aha... dạ đẹp! Đẹp lắm anh! Em chưa bao giờ cắt được quả đầu nào đẹp như thế này! Tay nghề của anh chắc phải ẵm giải Cây kéo vàng thế giới mấy năm liền nhỉ?"
"Đúng rồi em, tay nghề của anh khiến đối thủ nước khác phải dè chừng. Đợt gần đây anh vượt hơn hai trăm đối thủ của nhiều quốc gia trên thế giới trong cuộc thi Cây kéo vàng để giành giải nhất đấy! Mỗi tội chưa kịp động vào cúp thì chuông báo thức đã reo rồi." Anh chủ tiệm liến thoắng, vừa nói vừa tháo cái áo choàng ngăn tóc rơi vào người màu hồng mà đầu buổi anh đã khoác lên cho nó ra. "Nào, tươi lên em zai. Sao tóc đẹp mà mặt mày chù ụ thế kia!"
Jay lúc này phải cố gặng ra một nụ cười gượng gạo. Nhìn vô tấm gương, nó chưa bao giờ muốn sở hữu cỗ máy thời gian đến vậy. Để quay về một tiếng trước và vả vào mặt cái thằng ngu đần bước vào quả tiệm cắt tóc si đa này chỉ vì ông chủ dán hình Đan Trường trước cửa.
Trông có khác đéo gì trái dừa khô không!?!?!?
-)(-
Hôm đó Sunghoon cảm thấy vô cùng khó hiểu khi suốt từ khi thằng Jay về nhà cho tới tận tối, nó cứ đội miết cái nón kết mua cặp với cậu từ hồi đi Countdown năm ngoái.
Hồi đó người ta bán cái nón mua một tặng một, thằng Jay bắt Sunghoon chốt với nó cho bằng được. Hai cái nón có sáu chục ngàn mà nó trả giá xuống còn năm lăm, cậu đã vô cùng ngỡ ngàng khi nhìn thấy cái cảnh thằng Jay vừa kì kèo với chú bán nón vừa sủa lộn với con chó của ổng, nhất quyết một cân hai để có thể mua nón với giá năm lăm ngàn; dù với cái gia thế nhà ngay trung tâm quận 1, mở cả cái quán Cơm quê dượng Jay bán dĩa trứng chiên hành 120k mà khách vẫn cứ là ra vào nườm nượp, thì Sunghoon chưa bao giờ thấy thằng thiếu gia láo nháo này trả giá bao giờ cả, cho đến hôm nay.
Hỏi tại sao vậy thì nó bảo rằng số 5 là số tài lộc, năm mới mua đồ mới với giá này thì mới may mắn. Sunghoon phán xét nhìn hai cái nón đen thùi lùi, thầm nghĩ sao nó có thể nghĩ được đến cái chi tiết số tài lộc này trong khi chẳng quan tâm đến việc mình mua đồ màu đen vào năm mới như vậy.
"Má, tao không ngờ mày trả giá đỉnh vậy đó!"
"Nghề của nhà tao mà mày! Mẹ tao kể hồi đó trước khi mở quán cơm quê, ông bà tao trồng rau nuôi cá bán rau bán thịt ở chợ đầu mối. Gốc gác tao cỡ đó thì chắc cái miệng này cũng là gia truyền, mà đây cũng là lần đầu tiên tao áp dụng đó!"
Đúng là ai cũng phải bắt đầu từ đâu đó.
Quay trở lại với việc thằng Jay đội cái nón lưỡi trai đi khắp nhà. Với linh cảm của một thằng đàn ông thì Sunghoon cũng đã nhanh chóng nhận ra được cái lý do nằm ở quả đầu thằng ta mới cắt. Cậu biết ý nên không sỗ sàng sấn tới chọc ghẹo đâu, chỉ đợi khi thằng Jay đang ngồi trên sofa vừa ăn bắp xào vừa rầu rĩ xem tiktok Vitamin Mèo thì mới lò dò bước đến hỏi. Trên màn hình đang hiện lên tấm ảnh thằng Chấu Đọ môi thâm, sao tự nhiên Sunghoon thấy thằng Jay với mít-tơ Đậu cũng giống nhau khủng khiếp.
"Cục cưng à, sao hôm nay thấy em rầu vậy?" Sunghoon chọt chọt vai thằng Jay hỏi dò, thấy nó không phản ứng thì mới nhây nhưa sấn tới. "Cục zàng, ai ăn hiếp cục zàng của anh? Nói anh nghe đi anh cắn tụi nó."
"Cục dàng quần què!" Jay liếc.
Sunghoon là chúa tể mồm mép, bình thường luôn thượng tôn cái chủ nghĩa tổng tài băng giá cao ngạo lạnh lùng, thế nhưng mỗi khi ở nhà chỉ có hai người thì cái gì cậu ta cũng dám nói. Mối quan hệ của hai đứa không thể nói là bạn bè bình thường, cũng chẳng thể nói là người yêu. Sunghoon chưa bao giờ tỏ tình hay nói lời yêu thương thẳng thắn, nhưng cách xưng hô và đối xử mà cậu dành cho nó lại chẳng khác nào người tình mười mấy kiếp trùng sinh. Thằng Jay ban đầu cũng chẳng để tâm, chỉ nghĩ đó là cách xưng hô mà Sunghoon sẽ dùng với bạn bè thân thiết cho tăng phần gần gũi. Nhưng về lâu về dài, sau khi dò la, nó nhận ra cả cái nhóm bạn thân bảy đứa, Sunghoon chỉ ăn nói kiểu đó với mình nó thôi.
Mà ở đời có cái câu mưa dầm thấm lâu. Không biết Sunghoon có phải là cố tình vờn đùa nó không nhưng trên thực tế, thằng Jay cũng hơi dính dính rồi. Thiếu gia kiều Mĩ xin phép phản bác tất cả những ý kiến nào phán xét nó kém nghị lực, dễ động lòng - hay nói trắng ra là mê ku dễ dụ. Jay thề là từ nhỏ đến lớn nó chưa từng yêu ai cả. Các tòa không chơi các tòa không hiểu được đâu! Ai mà cưỡng lại nổi một thằng khứa đẹp trai học giỏi, trắng trẻo cao ráo, suốt ngày lẽo đẽo theo sau lưng mình rồi kêu mình là cục zàng, cục cưng được chứ hả?
Vốn sống trong nhung lụa từ khi còn bé, nhưng thằng Jay lại không được tận hưởng trọn vẹn tình thương gia đình. Từ khi nó còn nhỏ, bố mẹ Park đã công tác liên miên và bỏ nó lại cho bảo mẫu chăm sóc. Một thời gian họ mới về nhà một lần, một lần lại chẳng ở lại bao lâu. Những ngày hội tụ đủ cả ba thành viên trong gia đình lại càng ít ỏi. Jay không trách bố mẹ. Nó biết bố mẹ thương nó, nhưng họ lại không biết cách thương. Jay ngay từ nhỏ vốn đã rất hiểu chuyện, luôn tươi cười vui vẻ và không để ý gì nhiều nhưng kì thực, sống qua một tuổi thơ như vậy khiến cho một phần nào đó trong lòng nó luôn khao khát được yêu thương.
Và Jay cảm nhận được điều đó ở Sunghoon. Dù nghe có hơi miễn cưỡng, vì khi đó nó còn nghĩ rằng cậu chỉ đùa thôi; nhưng sau một thời gian dài bị thằng bạn cùng phòng (hoặc vô tình hoặc cố ý) giăng Thiên Đa Địa Võng, thằng Jay với không một chút phòng bị đã vô thức ngã mình vào.
Hai tấm vé xem phim đang kẹp trong cuốn Dê mắt quỷ của Trần Hạo Cơ mà thằng Jay đang đọc dở, gối ở đầu giường. Nó đã định đi cắt tóc chỉn chu xong sau đó sẽ rủ Sunghoon đi chơi riêng với mình, trong lúc ấy thì có thể thổ lộ hết mọi thứ luôn. Dù suốt hơn một năm ở chung, cậu chẳng hề yêu đương gì với ai khác cả; song thằng Jay vẫn muốn dứt khoát một lần, cù cưa cút kít chỉ sợ bị ai đó hẫng mất tay trên thì tới đấy nó có muốn khóc cũng chẳng kịp nữa.
Dẫu sao thì bạn cùng phòng của nó cũng đẹp trai thế kia mà.
Song, mọi chuyện đã kết thúc kể từ khi Jay bước chân vào cái cửa tiệm cắt tóc có treo hình anh bo Đan Trường trên biển hiệu. Anh Đan Trường đâu thì không thấy, chỉ thấy bây giờ nó đang khùng.
"Từ hôm nay tao không ra đường nữa đâu." Jay thở dài, nằm vật ra sofa dẩu môi than vãn. Sunghoon đó giờ không nghĩ mỏ nhọn là đẹp. Khi nhỏ cậu nhớ có lần mẹ đã nói mình trông giống Suneo, và từ đó Sunghoon không còn xem Doraemon nữa. Nhưng từ khi gặp thằng Jay, gu thẩm mỹ của hoàng tử băng giá bỗng chốc xoay chuyển một trăm tám mươi độ.
Xin lỗi vì phải nói điều này, nhưng nếu như một ngày nào đó mà Jay đánh mất cái mỏ dảnh nhọn nhọn hay chu lên mỗi khi hờn dỗi kia, thì lượng nước mắt mà cậu tạo ra có thể nhiều đến mức dâng thành một trận Đại hồng thủy khiến cho cả Noah cũng phải đội mồ sống dậy.
"Sao lại thế?" Sunghoon kiên nhẫn dỗ dành. "Cắt tóc hư hả?"
Cứ như đi guốc trong bụng mình ấy. - Thằng Jay thầm nghĩ. Nhưng nó đã quen với độ thấu hiểu mình của đối phương từ rất lâu rồi.
Nó gật đầu. "Ừ. Má, nhìn ngáo như một con chó."
"Tháo mũ ra tao xem nào."
Jay ôm đầu, lắc như trống bỏi. "Không!"
Nó xin phép thỉnh cầu các bạn độc giả một điều nhỏ nhoi, là đừng nói cho ai biết cái dáng vẻ con nít nũng nịu của nó trông ra làm sao khi ở cạnh Sunghoon thế này. Từ khi cậu bắt đầu có những hành vi lạ khi tiếp xúc với nó, thằng Jay cũng đã vô thức bị cuốn theo nhịp điệu của người kia. Lâu dần rồi lâu dần, hiện giờ mỗi lần ở riêng hai đứa, thằng Jay cứ hành xử chẳng khác nào con nít. Vì nó biết khi làm thế thì sẽ được Sunghoon cưng chiều.
"Thôi mà bé, cho anh xem đi. Chẳng lẽ mày định đội mũ từ đây đến khi tóc dài lại hay sao? Tụi mình ở chung nhà đó."
Có lý. Nhưng xưng hô gì mà loạn hết cả lên. Jay nghĩ mình sắp điên rồi, không hiểu sao nó lại cảm thấy thích cái cách xưng hô tạp nham hỗn loạn thế này ghê gớm.
"Mày không được cười tao."
Sunghoon gật đầu như bổ củi, ánh mắt mong chờ. Jay từ từ cởi mũ ra, và rồi nghiêng đầu khó hiểu khi thấy cậu bỗng dưng im bặt.
Jay búng búng tay trước mặt Sunghoon, để kéo cậu về với thực tại. Sau một lúc đơ người, hoàng tử băng giá giơ hai cái bàn tay to lớn ôm trọn cả mặt thằng Jay, nghiêng sang trái, nghiêng sang phải, sau đó còn không nhịn được mà véo lấy hai cái má nó rồi nựng nựng.
"Jay..."
"Mày khùng hả?" Nó khó hiểu, đưa tay xoa xoa hai bên má đã bị véo đến đau.
"Jay..." Sunghoon nắm lấy vai thằng Jay, tức thời lao đến hôn má nó cái chóc nhanh đến mức thiếu gia kiều Mĩ chẳng kịp nhận định tình hình.
"Đm... DỄ THƯƠNG QUÁ!!!"
-)(-
Dù thực tình là thiếu gia kiều Mĩ rất hài lòng với một câu khen dễ thương bất ngờ và một nụ hôn lên má bất chợt của người kia, nhưng thằng Jay sẽ không vì vậy mà thôi tự ái. Nó vẫn sẽ tạm thời sống theo cái lối sống kém lành mạnh mà trước giờ nó vẫn không xem trọng mấy (nói đúng ra là hoàn toàn không xem trọng), cho đến khi nào lông đầu mình mọc ra đủ dài để không bị thằng Jake hoặc Riki chụp lên locket rồi ghi cap là "Chocoball Yang Jungwon đã có đối thủ!".
Nhưng trước tiên phải giải quyết vấn đề trước mắt, nói trắng ra là Park Sunghoon phải giải thích cái hành động bột phát mà bản thân cậu vừa làm ra vào hai mươi mốt giây trước. Tuy thằng Jay rất thích, nhưng nó vẫn phản ứng theo trạng thái thông thường của những thằng con trai bỗng nhiên bị bạn cùng phòng (cũng là con trai) (khá là thân) (rất là đẹp trai) thơm vào má và khen mình dễ thương quá.
Nó giật lùi lại, tựa lưng vào tay vịn ghế sofa, tay sờ sờ má tỏ ra hoảng loạn; trong khi trong lòng thì đang nhủ bụng có lẽ trong vài ngày tới nó sẽ không rửa mặt và cũng chẳng rửa tay. (Đùa)
"Mày làm gì thế?!"
"Hôn mày." Sunghoon cười khanh khách. Dường như chẳng có vẻ gì là hối hận hay chột dạ vì hành động nông nỗi của bản thân.
Jay ghét cái tính cách này của Sunghoon, mà lại cũng vừa thích nó một cách vô cùng mâu thuẫn. Sunghoon luôn sống theo một lối rất đỗi vô tư, vô tư đến mức mà thằng Jay nghĩ rằng sẽ chẳng có bất cứ chuyện gì trên cuộc đời này có thể khiến cậu ta sượng sùng hay khựng lại. Một người luôn sẵn sàng làm những thứ mình thích, phô diễn toàn bộ con người thật ra để theo đuổi khát vọng mà bản thân luôn tìm kiếm chứ không bao giờ giấu diếm nỗi lòng. Cậu ta là kiểu người sẽ sẵn sàng hô to lên "Tôi thích ăn hột vịt lộn với tương ớt!" và nếu cần thiết, thì sẽ chẳng ngại tới nái với tất cả những ai không tôn trọng sở thích của mình; hoặc một ví dụ thực tế hơn, thì vào ngày đầu tiên dọn về ở chung với nhau, Sunghoon đã thẳng thừng nói với nó: "Ê, tao là gay nha. Nếu mày homo thì đây là cơ hội cuối cùng để mày đổi ý!".
Với tính cách này, những người tiếp xúc với Sunghoon lần đầu sẽ chia ra hai loại vô cùng rõ rệt: một là rất sợ; hai là ấn tượng vờ lờ. May mắn thay thằng Jay thuộc vào loại số hai. Một đứa hướng ngoại và tích cực như nó vừa hay lại khá là hợp cạ với một người thẳng thắn không biết sợ trời hay sợ đất là gì.
Jay nuốt nước bọt: "Là cái gì của nhau mà hôn?"
Xin lỗi một lần nữa. Jay không hề có ý bật đèn xanh một cách rõ ràng đến mất giá như vậy đâu, nhưng các bạn cũng phải thông cảm cho thiếu gia họ Park vì nó đã vã dữ lắm rồi. Hãy thử tưởng tượng cảnh bạn ngồi nép mình trên sofa, và trước mặt bạn là bóng người cao lớn, bờ vai vững chãi cùng gương mặt tuấn tú đến choáng ngợp của cái tên vừa mới hôn vào má mình và khen mình dễ thương (đó là chưa kể đến việc mình đã crush cậu ta một thời gian kha khá). Dưới góc độ này, rõ ràng biểu hiện của thằng Jay hoàn toàn có thể chấp nhận được - thậm chí phải đánh giá rằng khả năng kiềm chế của nó đã khá cao rồi.
Sunghoon nghiêng đầu. "Bạn chăng?"
Jay siết nắm tay, trừng mắt nhìn cậu.
Sunghoon bắt được ánh mắt đó, gãi gãi cằm nó cười trêu. "Bạn cùng phòng, hay bạn thân nhỉ?"
"Bạn bạn con cặ-"
Jay chưa nói hết câu đã bị Sunghoon lấy tay bụm miệng. Tạ ơn trời là thế. Giờ mà Sunghoon bồi thêm một câu "Miệng xinh không được chửi bậy" nữa là thằng Jay có thể té ra xỉu liền luôn. Có vẻ do thường ngày lúc ăn cơm xem review phim tổng tài bá đạo nhiều quá nên nó cũng bị ảnh hưởng, thích thích.
Nhưng Sunghoon không nói thế, mà cậu nói:
"Đúng, tao đồng ý với mày. Bạn bạn con cặc! Thế chúng mình làm ghệ nhau nha!"
Ok, không đúng như những lời nó mong đợi, mà còn vượt cả mong đợi.
Thằng Jay té xỉu.
-)(-
Thật ra là nó giả vờ xỉu.
Vì người (xém) yêu quyết định núp ở nhà một thời gian dài cho đến khi lông đầu của mình phát triển thành một độ dài vừa đủ để không bị quê khi mang nó ra đường, Sunghoon từ hôm đó bắt đầu trở thành chân sai vặt cho Jay mỗi khi nó muốn đi đâu đó hay mua thứ gì đó. Sáng cái hôm sau khi thằng Jay giả vờ té xỉu sau câu tỏ tình của cậu, Sunghoon đã chẳng đá động gì về sự việc tối qua dẫu cho khi nhìn thấy hai cái mang tai của người kia đỏ bừng lên là cậu đã thèm chọc khủng khiếp. Sunghoon thừa biết nó làm bộ làm tịch để né tránh câu hỏi mà bản thân đã thừa biết câu trả lời (không phải do Sunghoon tự cao đâu nhưng Jay còn biểu hiện nó thích cậu nhiều hơn cả cậu biểu hiện mình thích nó). Dẫu sao thì vẫn còn một thời gian dài được o bế thiếu gia nhỏ trong vòng tay, Sunghoon cũng chẳng gấp gáp gì, cứ ghẹo cho đến khi nào thằng Jay hết chịu nổi thì thôi.
Đợt đó cũng may là vào ngay cái lúc tụi nó đang nghỉ hè, nên chẳng phải đi học. Nhà bố mẹ Sunghoon chỉ cách chung cư của hai đứa tầm một tiếng ngồi xe, nên cậu cũng có thể đi đi về về thăm nhà bất cứ khi nào mình muốn. Còn thằng Jay, dù có về nhà cũng chẳng được gặp bố mẹ nhiều nhặn gì, thế nên nó cũng chẳng có ý định về nhà trong dịp hè.
Bữa đó Sunghoon đem về một túi đồ ăn đã được thằng Jay lên danh sách sẵn. Cậu hào hứng lắm, vừa về đến nhà đã xách túi đồ chạy thẳng đến sofa dựng thằng Jay dậy, bảo: "Ê, tao có cái này hay lắm nè!"
Jay khó hiểu ngồi dậy để xem thằng kia định bày trò gì. Sunghoon lấy từ trong túi ra một trái bưởi có vẽ hình mặt cười (mà theo như thằng Jay nhận xét thì trông vô cùng ngáo đá) bên trên. Cậu đưa lên giữ ở vị trí kế cạnh bên mặt thằng Jay, rồi cười như chạm mạch. "Má, y chang luôn!"
"???"
Thằng Jay nổi xung thiên, lao đến định đè Sunghoon ra bóp cổ. Nhưng thằng kia tiếp tục giở trò cà rỡn. Cậu bỏ trái bưởi ra cho nó lăn lông lốc đi đâu đó, hai tay đưa lên bắt chéo che ngực rồi miệng mếu xuống, mắt chớp chớp, dùng cái giọng công chúa õng ẹo làm nó vừa nghe qua đã nổi hết cả da gà: "Anh định làm gì tôi?!"
"Thấy gớm quá." Thằng Jay mất hết cả hứng cộc. Nó ngồi dậy đi lụm trái bưởi lên, mang vào bếp lấy dao ra chuẩn bị gọt vỏ tách múi.
Sunghoon nằm chống tay dưới sàn nhà quan sát người kia. Cậu thầm nghĩ, quả thật khi nhìn cả hai đặt cạnh nhau như vậy thì khó mà phân biệt được đâu là thằng Jay, còn đâu là trái bưởi.
-)(-
Sunghoon thực lòng thấy thằng Jay cắt quả tóc này dễ thương kinh khủng khiếp, và cậu cũng chẳng hiểu vì sao nó lại cảm thấy tự ti với ngoại hình này như vậy. Sunghoon đã dò hỏi thằng Jay mấy lần, rằng nó đi tiệm nào mà chốt được cái tóc cháy thế, nếu có thể thì Sunghoon sẽ lo chi phí để lập hợp đồng hợp tác với người đó một năm. Vậy thì lúc nào cậu cũng sẽ nhìn ngắm một thằng Jay tròn vo như thế.
Nhưng Jay đương nhiên không để Sunghoon ôm mộng đẹp. Lần nào cậu hỏi, nó cũng đáp rằng: "Cái tay nghề của ông cố nội đó thiên biến vạn hóa lắm. Không chừng tao mà đi một lần nữa, thì ổng quất cho tao luôn quả đầu ba vá cũng không chừng."
Sunghoon đã tưởng tượng thử, rồi lắc lắc đầu.
Đúng là không nên mạo hiểm.
-)(-
Có mấy lần Sunghoon thấy thằng Jay ngồi bần thần nhìn cái màn hình điện thoại vẫn còn đương tắt ngóm, ngó ngó nghiêng nghiêng rồi thở dài thiểu não. Trước nay cậu đã quen với một người bạn cùng phòng cầm tinh con lăng quăng, lúc nào cũng cười khặc khặc và gần như không biết đến gánh nặng hình tượng là gì. Nhưng lần này, Sunghoon cảm nhận rõ là thằng Jay buồn thật, dù cậu không chắc là nó buồn vì bỗng nhiên phải mang theo mình một quả đầu trông ngố đến phát bực hay là vì phải nhốt mình ở trong nhà, không được ra ngoài giao du gì cả trong suốt mấy tuần liền.
Đối với một đứa hướng ngoại thì chuyện này chẳng khác gì đày ải. Thế nên Sunghoon nghiêng theo suy đoán thứ hai nhiều hơn, dẫu cho cậu vẫn nghĩ rằng khả năng thằng Jay gặp cả hai vấn đề vừa kể trên là cao nhất.
Bữa đó như bình thường. Sáng sớm, Sunghoon bắt gặp thằng Jay đứng tần ngần trong nhà tắm nhìn chăm chăm vào gương, cứ chốc chốc lại thở dài như bị ai lấy mất sổ gạo. Đã nhiều ngày gặp cái dáng vẻ chán đời như vậy, Sunghoon thấy vừa nản vừa đau lòng, còn lẫn cả nỗi niềm khó hiểu. Bởi ai mà chịu nổi cái cảnh nhìn người mình thương rầu rĩ ảo não ngày qua ngày như vậy mà không xót được cơ chứ, nhất là khi cái người thương đó lại rầu rĩ ảo não vì một chuyện thật sự vô tri. Cho đến bây giờ, Sunghoon vẫn giữ vững cái quan điểm rằng quả tóc cu choắt lên năm ấy rất dễ thương, không có cớ gì mà phải tự ti cả.
Thế là cậu chui luôn vào nhà tắm, khóa cửa lại, dù trong nhà chẳng có ai khác ngoài cả hai. Thằng Jay đang dòm gương thì vừa nghe thấy tiếng khóa chốt, liền giật mình quay sang ngó Sunghoon. Dác thấy được cái nụ cười ác ma dâm đãng trên gương mặt đẹp trai kia, thằng Jay giật mình lạnh cả sống lưng, hai tay bắt chéo che ngực, thốt lên y chang cái câu mà cậu đã nói với mình hôm trước: "Mày định làm gì tao?"
Cái hành động chốt cửa và nụ cười tà dâm chủ yếu cũng chỉ để đổi lấy dáng vẻ này của người kia. Sunghoon cười khoái chí, đứng khoanh tay dựa vào bồn rửa tay, hài lòng khi thấy thằng Jay đã bớt sầu đi nhiều chút. "Làm gì mà cứ nhìn gương rồi mếu máo hoài vậy? Nhìn tao rồi cười không phải vui hơn sao?"
"Mày xàm quài đi!" Jay cấm cảu. "Thử cắt tóc hư như tao một lần đi rồi biết. Với cái đứa ái kỷ như mày á hả, không đốt nhà ông thợ thì tao làm con mèo."
"Thế thì có khác gì đâu, mày vốn là mèo rồi mà."
"Khùng." Chửi cho đỡ ngứa mồm vậy thôi, chứ mặt thằng Jay lại đỏ lên rồi. Bố tổ sư cái thằng crush, đã đẹp trai còn mồm mép như rót mật.
"Nhưng không sao, tao có một cách để giúp mày không còn buồn nữa." Sunghoon vừa nói vừa tiến đến, dồn hẳn thằng Jay vào chân tường.
Thiếu gia nhỏ khi này bị ép vào trong vòng tay to lớn. Nó liếc sang một góc xéo xéo, còn bắt gặp khung cảnh rõ nét tình trạng mình đang bị vây hãm ở trong gương. Thằng Jay nhớ hồi nhỏ từng qua nhà chị họ chơi, thấy chị ấy có xem một bộ phim hoạt hình ngôn tình mà có cảnh, công chúa bị hoàng tử ép vào vách tường kiểu như thế này. Lúc đó nó nhớ mình rất ngưỡng mộ và thấy hoàng tử ngầu lắm lắm, còn bảo với chị là lớn lên mình sẽ làm một hoàng tử bảnh bao y vậy.
Song bây giờ, nó lỡ thành công chúa mất tiêu rồi...
Nhưng không sao, thích là được. - Jay nuốt nước bọt, thầm nghĩ.
Sunghoon tiến lại sát gần, gần đến mức chóp mũi chúng nó xém thì chạm nhau, và hai đôi môi cũng cách nhau với độ xa không chênh lệch bao nhiêu so với hai chóp mũi. Jay nhắm tịt mắt lại. Nó chẳng biết mình đang mong đợi điều gì. Khi hơi thở nhẹ nhàng mà nóng rẫy phả ra, thằng Jay thấy da mặt mình nhột nhột. Mấy sợi lông mặt của nó dựng đứng lên, như cỏ dại ngoài thảo nguyên vươn cao bị uốn cong theo những cơn gió lạc đường. Thằng Jay mừng rơn vì nghe thấy mùi bạc hà dịu mát phả ra từ hơi thở người kia - điều đó chứng tỏ Sunghoon đã đánh răng rồi. Chứ tưởng tượng cái cảnh trai đẹp (dù đẹp đến cỡ nào) cướp đi nụ hôn đầu của mình với cái mồm thối rình vì sáng thức dậy chưa xúc miệng, thằng Jay thấy muốn cắn lưỡi tự vẫn ghê.
Ấy thế mà Sunghoon không hôn nó (dù có chết thằng Jay cũng không thừa nhận nó thất vọng khôn cùng). Cậu đâu trán với nó, nói: "Tôi biết mấy người muốn gì ở tôi đó. Mấy người không giỏi giấu diếm chút nào. Giờ làm ghệ tôi đi rồi tôi hôn."
"Má!"
Thẹn quá hóa giận, thằng Jay đỏ bừng mặt vì bị người kia đọc vị quá dễ dàng. Nó thúc gối lên, vừa hay nhắm ngay vị trí giữa hai chân hoàng tử băng giá. Chỉ nghe thấy tiếng ré lên đau đớn trước khi Sunghoon gục xuống, hai tay ôm họa mi, vẻ mặt tổng t(đ)ài ban nãy đã biến bay không còn dấu vết.
"Mày chơi kiểu đó, sau này lấy gì dùng!"
Jay nghiến răng. "Không dùng được thì cắt."
-)(-
Thằng Jay thông báo với tụi bạn là nó đã qua Mĩ đi du lịch với gia đình rồi, nên vào thời gian đầu, mấy đứa kia không hề để ý đến sự vắng mặt của nó. Nhưng một thời gian sau, thằng Jake bắt đầu đặt ra nghi vấn rằng tại sao Jay đi chơi mà hơn cả tuần nay không thấy đăng ảnh hay cập nhật trạng thái gì; mấy buổi đêm cả nhóm gọi video nói nhảm, cũng chẳng thấy nó bắt máy. Mấy đứa kia thấy sự thắc mắc này quá hợp lý, liền hùa theo tấn công thằng Jay tới tấp, bảo nó xạo loz riết quen.
Thằng Jay thời gian đầu còn lấp liếm được, với cái lý lẽ là: "Giờ lớn rồi, tao không thích sống ảo nữa, muốn trải nghiệm trọn vẹn thực tế hơn." Hoặc rằng "Qua đây lệch múi giờ, lúc tụi bây gọi điện là lúc tao đi chơi, ai rảnh bắt máy!" Còn có cả "Mắc gì tao phải nói dối tụi bây, thí dụ ở nhà thì tao nói tao ở nhà thôi. Mấy đứa bạn giả không tin tưởng nhau gì hết, bố mày bo xì bi chừ!"
Nghe cũng hợp lý. Mấy đứa kia xem chừng cũng chột dạ, nên liền xin lỗi thằng Jay. Mà ngặt nỗi tụi nó cứ kì kèo suốt, đòi thiếu gia nhà mình gửi ảnh chứng minh uy tín để xem cho bằng được. Thế là Jay liền chuyển sang cầu xin sự cứu trợ của Sunghoon. Có "bạn cùng phòng" học thiết kế đồ họa để làm gì chứ?
"Ủa, ai rảnh."
Jay không ngờ là sẽ có lúc Sunghoon từ chối mình một việc gì đó. Có vẻ như được nuông chiều nhiều quá nên quen, thành ra dù trên thực tế việc làm hay không là quyền của Sunghoon nhưng Jay vẫn thấy thất vọng và tủi tủi.
"Thì thôi..."
Sunghoon mím môi cười, ngó cái mỏ chu chu dỗi hờn trông thấy cưng hết sức. Thằng Jay nói dối rất dở, và che giấu cảm xúc cũng rất dở luôn. Khác hoàn toàn với Sunghoon. Bởi cậu chỉ là một người luôn cố tình thể hiện cảm xúc của mình ra thôi, chứ nếu như muốn giấu vào thì người ngoài cũng khó mà nhận ra được. Sunghoon buồn cười kéo người kia lại, xoa xoa vai nó rồi nói:
"Tao học cũng phải trả tiền chứ bộ. Kêu tao làm miễn phí tao lỗ chết sao."
Jay quay sang. "Mày muốn nhiêu. Tiền thì không vấn đề."
"Thế thì lại dễ cho mày quá." Sunghoon nhoẻn cười, rồi bất ngờ ôm đầu nó kéo lại, thơm lên má mềm một cái rõ kêu. "Một tấm năm cái thơm má. Cứ thế mà nhân lên. Chịu không?"
"Ơ, thế vừa nãy mày hôn chùa rồi!" Jay nhíu mày.
"Nên bắt buộc mày phải chọn giao dịch thôi, nếu mày không muốn bị lỗ." Sunghoon cười hè hè. "Có combo năm ảnh chỉ hai mươi hôn thôi, khuyến mãi cho cục zàng năm hôn, cục zàng chịu hông?"
"Chốt. Thế giờ mày còn mười chín cái đấy." Jay cằn nhằn.
"Ok." Sunghoon lại lao đến hôn nó phát nữa. "Đã quá."
"Mười tám."
Nhờ bình thường cũng hay chụp selfie, nên Jay có thừa hàng lố ảnh tự sướng trong máy. Sunghoon chỉ việc lấy mấy tấm đó rồi ghép với phông nền trời Âu sao cho thật khớp là được. Và với trình độ của cậu ta thì, đám bạn của thằng Jay xem như bị lừa tuốt chẳng còn một mống. Nhờ đó mà nó cũng có thể tạm lánh nạn được một thời gian.
-)(-
Sunghoon với tư cách của một người trưởng thành và biết suy nghĩ, đã phân bố thời điểm "tiêu nụ hôn" trong ngày rất khoa học và hợp lý, chứ không phải dại dột hứng lên tiêu một lèo hết hai mươi lần rồi cháy túi đâu.
Thằng Jay thầm nghĩ có phải do cái biểu hiện của mình lộ liễu đến mức lố bịch hay không, mà Sunghoon lại chẳng ngại ngần đưa ra cái điều kiện quá đỗi lố lăng như vậy. Cứ như thể thằng ta biết tỏng, rằng chắc chắn Jay sẽ chấp nhận; dẫu cho nếu nói câu đó trước mặt bất cứ một người nào khác, thì chắc chắn cậu sẽ không né khỏi vài cái bộp tay. Nhưng nghĩ lại thì cũng chẳng có gì bất ngờ. Mới mấy hôm trước, Sunghoon còn gan hùm gan hổ đến mức dám vào phòng tắm chốt cửa lại, ép thằng Jay vào tường, xém tí nữa thì lấy đi luôn cái nụ hôn đầu vàng ngọc của nó cơ mà. So với việc ấy thì, cái đề nghị dùng thơm má để đổi ảnh ghép mới đây mà cậu ta đưa ra cũng chẳng phải vấn đề gì to tát lắm.
Nói dai nói dài thành nói dại mất. Jay thẳng thắn luôn, là nó thấy trong cuộc giao dịch này mình lãi ngập mặt, không có gì phải nghĩ nhiều trước khi đưa ra lời đồng ý cả.
Jay cũng thích được thơm mà.
Không biết có phải do chưa từng được trải nghiệm cảm giác hôn môi một cách mãnh liệt và nồng cháy hay không, mà khi này, thằng Jay thật sự nghĩ rằng mình thích được thơm má hơn bất kì kiểu hôn nào khác. Không quá bày vẻ như một nụ hôn lên mu bàn tay, chẳng quá hững hờ như một nụ hôn lên trán, cũng chẳng quá mãnh liệt nồng nàn như những khoảnh khắc dây dưa môi lưỡi triền miên; một nụ hôn má là vừa vặn, không quá đà nhưng vẫn thể hiện đủ cái yêu, cái thương, cái mê say và hơn thế nữa là cái nghiện ngập qua từng khắc mà môi Sunghoon tì lại trên da mặt mình, áp vào thật lâu và thật sâu như muốn khảm luôn vào trong ấy. Dây dưa, quyến luyến mãi, chẳng muốn rời đi.
Sunghoon thì khác. Cậu đã trải qua những mối tình non dại. Đến nửa năm đầu sau khi đã chuyển đến ở chung với thằng Jay, Sunghoon vẫn còn đang trong mối quan hệ với bạn trai trước. Cậu đã từng hôn nhiều rồi, cũng đã từng trải qua đủ mọi kiểu hôn. Nên khi này Sunghoon không cần phải do dự như thằng Jay, mà cậu khẳng định rằng mình thích hôn má mềm của nó hơn bất kì kiểu hôn nào khác.
Sunghoon thơm má nó vào những buổi sáng tinh mơ. Khi nắng lên xuyên qua rèm cửa, khi thằng Jay đứng trước cửa kính ban công ngắm nghía khung cảnh bên ngoài. Nếu có thể thì nó muốn ra hẳn bên ngoài để hóng gió hơn, nhưng căn hộ của Sunghoon và Jay chỉ ở tầng ba, nếu bước ra đó mà vô tình bị người quen nào đó (chủ yếu là năm thằng kia) nhìn thấy thì đào cái lỗ chui xuống không kịp. Lúc đó Sunghoon sẽ bất ngờ lao đến từ phía sau, ôm eo nó rồi hôn nó một cái thật vang. Và thằng Jay sẽ giật mình, liệu và buột mồm chửi thề một phát: "Á đạ bà dù mày ra!"
Sunghoon còn thơm má thằng Jay vào những lúc nó đang loay hoay trong bếp. Nếu có một thứ phụ kiện nào đó mà Sunghoon thích thằng Jay diện lên người nhất thì đó là cái tạp dề. Điều này không có nghĩa là cậu áp đặt nó chỉ nên lăn lộn trong xó bếp làm nội trợ như mấy ông già xưa trọng nam khinh nữ (so sánh tương đối thôi), mà đơn giản chỉ vì Sunghoon thấy nó mặc tạp dề dễ thương, thích mắt, thế nên cậu thích. Vậy thôi. Sunghoon những khi đó sẽ lợi dụng lúc Jay không để ý, lẻn lẻn thơm vào má bạn cùng phòng một phát thật kêu. Bạn cùng phòng bị liệu thường sẽ dùng bất cứ thứ gì ở gần đó đập vào đầu cậu, như cái mui múc canh, cái tô, đôi đũa,... Nên để bảo vệ tính mạng mình, Sunghoon thường sẽ tránh hôn Jay bất chợt những khi nó thái rau, băm thịt, hay làm bất cứ hành động gì cần dùng đến dao.
Sunghoon còn thơm má nó và những lúc màn đêm buông xuống. Hai đứa ngồi xem tivi ngoài phòng khách hoặc chơi game trong phòng chơi game. Jay thường sẽ là người ngủ gục trước, và đó là lúc Sunghoon sẽ bế người kia vào phòng. Khác với một thiếu gia kiều Mĩ ồn ào và mỏ hỗn khi tỉnh táo, Jay lúc ngủ vô cùng ngoan. Sunghoon có thể thoải mái hôn lên má, lên mũi, lên trán và nói câu chúc ngủ ngon một cách tự nhiên nhất mà không cần phải lo bị chửi hay bị tác động vật lí. Nhưng cũng có những hôm thằng Jay ngủ không say lắm, nên nó có thể đếm được Sunghoon đã ăn gian và hôn mình tận hơn chục cái trước khi rời đi. Nhưng nó không bóc trần, vì như đã nói từ trước, trong cuộc giao dịch này thì Sunghoon càng ăn gian thì nó càng lời lớn.
Những nụ hôn má thường xuyên mà rải rác, bất chợt mà nhẹ nhàng, trong sáng mà nồng nàn, đơn giản mà đê mê. Những nụ hôn như những hạt mầm nhỏ, gieo vào tim nó từng vườn hoa của hạnh phúc và yêu thương. Cành lá xum xuê và lan rộng, tạo thành những mảnh vá hoàn chỉnh phủ lấp đi những trống trải và khuyết thiếu trong mảnh đất tâm hồn khô cằn của một đứa nhỏ từ lâu vẫn luôn khao khát sự quan tâm, vỗ về.
Thế là một đêm nọ, khi Sunghoon hôn nó, nó đã mở trừng mắt ra khiến cậu ta giật mình như thấy ma.
"Má hết hồn!"
Jay nhoẻn miệng cười toe. "Ê."
"Gì?"
Nó ngoắc ngoắc. "Xích lại đây nói nghe cái này."
Sunghoon hoài nghi. "Gì mà nghiêm trọng vậy?"
"Nghiêm trọng gì đâu!" Jay nói, giọng sốt ruột. "Lẹ lên nha. Chuyện quan trọng lắm, bỏ lỡ thì đừng có tiếc à!"
Sunghoon nghe thế mới từ từ tiến lại, gần, thật gần, rồi thật gần tới cái mỏm nhọn đang cười mỉm chi kia. Dường như thấy thằng bạn cùng phòng này lề mề quá, Jay giục:
"Lẹ lên."
Rồi giục tiếp:
"Gần hơn."
Rồi tiếp nữa:
"Gần hơn nữa."
Sau đó thì:
"Đúng rồi đó!"
Nó nhướng người hôn lên má Sunghoon. Trong khi cậu đang bất ngờ ôm mặt há hốc mồm nhìn nó, thằng Jay núp trong chăn chỉ hé mỗi cặp mắt với hai viên trân châu tròn xoe đen láy nhìn ra. "Thích không?"
"Chớt mẹ tao rồi Jay ơi!" Sunghoon hú lên như điên rồi lao vào nằm đè thằng Jay lăn qua lộn lại. "Mèo tinh. Quậy như quỷ!"
"Ý là," thằng Jay buồn cười, tiếp: "Tự nhiên muốn có ghệ á mấy cha. Quậy như mình có ai hốt không trời?"
"Hả?" Sunghoon mép miệng đã kéo lên sắp đến mang tai. Cậu quay sang tròn mắt hỏi: "Gì cơ?"
"Mắc cỡ lắm. Không nói lại đâu." Jay kéo mền lên che mặt.
Sunghoon giật mền ra, cúi xuống hôn chóc lên môi nó.
"Có anh nè dục dàng."
End.
[2019|150625|6900+]@pppnhan.
A/N: Gần đây ae có thấy fic của bảnh ngày càng cà rỡn không =)))))))))) Mấy nay t đọc đc bộ tuyển tập truyện trào phúng của Võ Tòng Đánh Mèo nên hình như bị ảnh hưởng á cmay. Đứa nào rảnh rảnh thì kiếm đọc thử i, duma cười ói. Nhân tiện thì dô ổ này chơi dới tuôi nè mấy cục dànggggg
Link sốp gắn ở khung thoại nhá, trên bio cũng có hehe
Go HomePage: Sách Hay 24H hoặc click: Sách hay nhất mọi thời đại, Mua sách online, Bạn đắt giá bao nhiêu, Truyện cổ tích Việt Nam, Mùa xuân nho nhỏ, Tràng giang, Hịch tướng sĩ
Cắt lợi bằng laser là gì? Chi phí cắt lơi laser bao nhiêu?
Cắt lợi bằng laser là gì? Chi phí cắt lơi laser bao nhiêu?
Mũi Sa Vĩ – Tổng hợp kinh nghiệm du kịch Mũi Sa Vĩ và các điểm check in tuyệt đẹp
Mũi Sa Vĩ – Tổng hợp kinh nghiệm du kịch Mũi Sa Vĩ và các điểm check in tuyệt đẹp
Xử lý hoa hậu chụp ảnh nude: chuyện không chỉ ở Việt Nam
Xử lý hoa hậu chụp ảnh nude: chuyện không chỉ ở Việt Nam
Bí kíp giữ dáng chuẩn eo thon cùng xe đạp nữ đẹp
Bí kíp giữ dáng chuẩn eo thon cùng xe đạp nữ đẹp
Con trai 15 tuổi quan hệ tình dục, mẹ xem là chuyện bình thường
Con trai 15 tuổi quan hệ tình dục, mẹ xem là chuyện bình thường
Tin tức
Hướng dẫn làm nail chân ẩn xà cừ tại nhà: Đẹp như đi salon
Hướng dẫn làm nail chân ẩn xà cừ tại nhà: Đẹp như đi salon
99+ Hình Ảnh ANIME Nữ Quyến Rũ, Nóng Bỏng, Sexy HOT Nhất
99+ Hình Ảnh ANIME Nữ Quyến Rũ, Nóng Bỏng, Sexy HOT Nhất
Cisco IP Phone 6800/7800/8800 Series with Multiplatform (MPP) Firmware
Cisco IP Phone 6800/7800/8800 Series with Multiplatform (MPP) Firmware
Khám Phá Ga tàu điện Cát Linh – Hà Đông: Điểm Nhấn Hiện Đại Giữa Lòng Thủ Đô
Khám Phá Ga tàu điện Cát Linh – Hà Đông: Điểm Nhấn Hiện Đại Giữa Lòng Thủ Đô
Review xem nhiều













