Butterfly
Chương 05.
Edit: SooBeta: Agehakun
Phó Ngộ Trúc dù đang bận vẫn ung dung nhìn cậu: “Tôi chỉ biết rằng lát nữa cậu sẽ rất đau.”Đã qua ba tiếng rồi mà Đoàn Dao chẳng hề nhận ra.Phó Ngộ Trúc cầm điện thoại chụp tấm ảnh sắc mông hai bên không quá đều nhau của cậu rồi đưa cho cậu xem, hắn hỏi: “Có thích màu sắc này không?”
Mắt Đoàn Dao hơi cay, lắp bắp nói: “Nói dối ngài chuyện trượt môn, còn cắt bớt ảnh phiếu điểm.”Hắn xoa mông Đoàn Dao: “Lần trước phạt đứng xong tôi đã nói gì?”Một cuộn dây thừng, một cây thước đen bằng gỗ đàn, một cái vợt trúc, một cây roi ngắn và cả roi mây với mấy cái vợt khác nữa*.Đúng là một người đẹp xấu bụng, Đoàn Dao ấp úng: “Thích ạ…”
Đoàn Dao vội lắc đầu: “Không cần, thưa ngài.”Đoàn Dao đờ người, không dám nói tiếp nữa.“Thích không?” - Phó Ngộ Trúc hỏi cậu.Phó Ngộ Trúc chỉ muốn cho cậu nhìn thử thôi, xem xong thì hắn xóa ảnh luôn.“Được những cái gì?” Phó Ngộ Trúc hỏi, bàn tay sờ một đường đến eo cậu.
“Đi ăn cơm thôi.” - Phó Ngộ Trúc vỗ lưng cậu: “Mặc quần ra ngoài nhưng không cho phép mặc quần lót.”Bình thường thật ra cậu tắm không đến mười phút, nhưng hôm nay cậu tắm rửa vô cùng nghiêm túc kỹ càng, thậm chí còn dùng sữa tắm vốn không hay dùng.Hắn xoa mông Đoàn Dao: “Lần trước phạt đứng xong tôi đã nói gì?”
Sữa tắm của khách sạn Castleton thơm mùi hoa cam.Cậu mặc áo choàng tắm đi tìm Phó Ngộ Trúc.Đoàn Dao ngơ ngác, lần trước cậu khóc rất lâu, Phó Ngộ Trúc cũng nói rất nhiều điều, cậu không biết Phó Ngộ Trúc muốn cậu nói cái gì nữa.
“Đi ăn cơm thôi.” - Phó Ngộ Trúc vỗ lưng cậu: “Mặc quần ra ngoài nhưng không cho phép mặc quần lót.”letthebutterflyfly.wordpress.com“Lát nữa tôi cần phải xử lý công việc một lúc.” - Phó Ngộ Trúc xoa nắn bờ mông đỏ bừng của cậu.“Còn thích gì nữa nào? Nói hết ra.”Phó Ngộ Trúc đẩy những dụng cụ trên giường ra, sau đó ngồi ở mép giường nhìn cậu: “Từ khi chúng ta bắt đầu đến giờ cậu đã phạm phải bao nhiêu lỗi sai, hiện tại nói rõ ràng từng cái ra để sau đó nhận phạt.”Phó Ngộ Trúc…
Toàn bộ quá trình hắn vẫn luôn yêu cầu Đoàn Dao nhìn kỹ.Đoàn Dao ngạc nhiên: “Tiên sinh?”Đoàn Dao nhớ ra rồi, bởi vì lúc phạt đứng cậu ngọ nguậy nên bị Phó Ngộ Trúc nói sẽ phạt thêm ba tiếng nữa. Phó Ngộ Trúc phải làm việc, trong khoảng thời gian này cậu yên tĩnh đi chịu phạt đứng là chuyện vô cùng hợp lý.“Cưỡng ép lên đỉnh.”
*Này sẽ có trong vài chương sau, lúc đó mọi người sẽ biết phạt kiểu gì.Nhưng bọn họ phải đi ra ngoài mà, cậu chưa từng mặc như vậy bao giờ, liệu có kỳ cục lắm không.“Phạt đứng ba tiếng.”
Phó Ngộ Trúc lặp lại: “Không cho phép mặc quần lót.”“Nghĩ cho kỹ vào.” - Phó Ngộ Trúc trầm giọng nói.Phó Ngộ Trúc vỗ vỗ mông cậu: “Đi đi, không cho phép mặc quần..”Mắt Đoàn Dao hơi cay, lắp bắp nói: “Nói dối ngài chuyện trượt môn, còn cắt bớt ảnh phiếu điểm.”
“Tôi…” - Đoàn Dao nắm chặt tay: “Ngày hôm qua không hoàn thành ôn tập dựa theo bảng kế hoạch nhưng lại không báo cáo cho ngài.”*Ý ẻm là đánh mặt lộ ra vết nên ẻm sợ người khác nhìn thấy đó.Đoàn Dao đứng lên mà mặt vẫn đỏ chót, cậu đi về phía Phó Ngộ Trúc đã hất cằm ám chỉ, đi đến trước mặt tường, ngoan ngoãn đứng yên.Phó Ngộ Trúc nói ra từng cái: “Phạt bằng nước gừng*.”
Hai người bọn họ đều ở trong cái giới nhỏ hẹp này nên từ đầu đến cuối Phó Ngộ Trúc cũng không hỏi đến trải nghiệm của cậu trong giới SM, nhưng khả năng tiếp nhận của cậu vẫn khiến hắn vừa thấy bất ngờ cũng vừa thấy vui mừng.Không gian nơi này rộng hơn phòng vệ sinh, hơn nữa cậu có thể nghe thấy tiếng Phó Ngộ Trúc gõ bàn phím, mặc dù đều là phạt đứng nhưng cậu thấy yên tâm hơn lần trước rất nhiều.
“Tiên sinh…” - Đoàn Dao nhẹ giọng gọi hắn.Trên mông đã không còn sắc đỏ như vừa nãy, chỉ còn vài vết bàn tay lưu lại rõ ràng.Phó Ngộ Trúc không nói chuyện với cậu, cứ như không biết rằng có người như cậu tồn tại vậy. Hắn rót nước bốn lần, gõ máy tính rất lâu, trong lúc đó còn nhận một cuộc điện thoại nữa.
Đoàn Dao lại khựng lại một lát: “Được, thưa ngài.”Đoàn Dao lúng túng cúi đầu xuống, do hôm nay căng thẳng quá nên cả một đường cậu cứ đi rồi lại dừng. Cuối cùng đến muộn năm phút, nếu biết trước thì cậu đã đi ra sớm hơn chút rồi.Đoàn Dao cảm thấy mông mình hơi là lạ, có chút đau, nhưng lại tê rần, cậu không dám lén đưa tay ra sau lưng để xoa.
“Về chuyện làm tình…” - Đoàn Dao nhỏ giọng hỏi: “Có thể chờ một thời gian được không ạ? Nếu ngài cần tôi có thể giúp ngài.”Cuối cùng cậu cũng chậm rãi mở miệng: “Được ạ…”Cậu lại nghĩ đến lời Phó Ngộ Trúc vừa nói, hắn nói rằng “Không cho phép cọ xát trên quần tôi”. Thật ra cậu không hề cố ý, khi lần đầu bị đánh vào mông, cảm giác hưng phấn chạy thẳng lên đại não cậu, lúc này cậu mới hoàn toàn hiểu rõ sự thật rằng mình thích như vậy. Tay Phó Ngộ Trúc hơi lạnh, khi hắn tét từng phát một trên mông cậu vang lên tiếng “chán chát”, vừa chạm vào đã tách ra ngay. Lúc đó cậu cảm thấy không đủ nên mới vô thức cọ trên đùi hắn.Phó Ngộ Trúc nhéo mông cậu: “Ví dụ như có thể chấp nhận chuyện tôi trói cậu lại không? Có chấp nhận được chuyện nơi này…”
Không gian nơi này rộng hơn phòng vệ sinh, hơn nữa cậu có thể nghe thấy tiếng Phó Ngộ Trúc gõ bàn phím, mặc dù đều là phạt đứng nhưng cậu thấy yên tâm hơn lần trước rất nhiều.Phó Ngộ Trúc…Đoàn Dao thích tay Phó Ngộ Trúc vuốt ve chỗ mẫn cảm của mình như thế này, cậu muốn ổn định hô hấp của mình nhưng nó vẫn hỗn loạn như cũ.
letthebutterflyfly.wordpress.comPhó Ngộ Trúc nhéo gáy cậu, hắn đẩy cậu vào phòng vệ sinh. Trong phòng vệ sinh có cái gương soi nửa người, Phó Ngộ Trúc xoay người đưa lưng cậu về phía gương rồi bóp cằm cậu, bắt cậu quay đầu lại nhìn.Đoàn Dao cụp mắt, lòng cậu như nổi trống rộn ràng khi vừa nghĩ đến cái tên này.
“Tát.”Đã qua ba tiếng rồi mà Đoàn Dao chẳng hề nhận ra.Phó Ngộ Trúc nói liên tiếp rất nhiều loại, tất cả Đoàn Dao đều trả lời là có thể.
Phó Ngộ Trúc đứng trước người cậu, bàn tay to lớn vuốt ve qua lại trên mông cậu: “Mông cậu rất đẹp, trắng quá nên dễ để lại dấu vết, tôi đánh không mạnh, đáng ra qua ba tiếng đã phải biến mất hết rồi.”Vậy đúng là tải về từ trên mạng thật.So với lần trước, cậu cảm thấy lần này thời gian như trôi qua nhanh hơn, mãi đến khi Phó Ngộ Trúc đi qua vỗ hai cái trên mông cậu, cậu mới hốt hoảng nhìn đồng hồ rồi giật mình nhận ra đã bốn giờ hơn rồi.
Thế mà hắn lại nói là tải ảnh trên mạng về! Chẳng lẽ cố ý nói như vậy để xem liệu cậu có thất vọng hay không ư?Phó Ngộ Trúc nhéo gáy cậu, hắn đẩy cậu vào phòng vệ sinh. Trong phòng vệ sinh có cái gương soi nửa người, Phó Ngộ Trúc xoay người đưa lưng cậu về phía gương rồi bóp cằm cậu, bắt cậu quay đầu lại nhìn.Đoàn Dao nhìn mông mình trong gương, vết bàn tay đan xen nhau, lộ ra dấu vết bị người ta chà đạp đầy mập mờ.
Đoàn Dao ép mình thả lỏng, nhưng đây là lần đầu tiên nơi này bị ngón tay người khác xâm nhập, cậu không tài nào thả lỏng được, chỗ đó bí ẩn và mẫn cảm quá đỗi.Trên mông đã không còn sắc đỏ như vừa nãy, chỉ còn vài vết bàn tay lưu lại rõ ràng.Giọng Đoàn Dao rất khẽ khàng: “Đều được hết… thưa ngài.”
“Thích không?” - Phó Ngộ Trúc hỏi cậu.
Một cuộn dây thừng, một cây thước đen bằng gỗ đàn, một cái vợt trúc, một cây roi ngắn và cả roi mây với mấy cái vợt khác nữa*.Đoàn Dao nhìn mông mình trong gương, vết bàn tay đan xen nhau, lộ ra dấu vết bị người ta chà đạp đầy mập mờ.“Cần tôi lặp lại lần nữa không?” - Phó Ngộ Trúc nheo mắt đầy nguy hiểm.
“Được ạ.”Phó Ngộ Trúc đứng trước người cậu, bàn tay to lớn vuốt ve qua lại trên mông cậu: “Mông cậu rất đẹp, trắng quá nên dễ để lại dấu vết, tôi đánh không mạnh, đáng ra qua ba tiếng đã phải biến mất hết rồi.”
*chú thích“Được ạ.”Đầu ngón tay hắn mơn trớn từng vết đỏ không đồng đều, lần theo những dấu vết đó nhẹ nhàng xoa nắn cho cậu.Đoàn Dao quay đầu không muốn nhìn nữa, cậu ghé đầu lên vai Phó Ngộ Trúc, mặc hắn tiếp trục trêu đùa mông mình.
“Xong rồi à?” - Phó Ngộ Trúc hỏi.Toàn bộ quá trình hắn vẫn luôn yêu cầu Đoàn Dao nhìn kỹ.“Bức ảnh này tôi chụp hồi đại học, vẫn luôn dùng ở phần mềm mạng xã hội khác. Sau thì không dùng tài khoản kia nữa, ảnh cũng mất luôn, đến khi đăng ký Wechat này lại phát hiện ra nó trong spankingtube.”
Phó Ngộ Trúc vỗ vỗ mông cậu: “Đi đi, không cho phép mặc quần..”Đoàn Dao vặn vẹo thân thể, cậu cảm thấy không thoải mái, Nhưng rồi lại bị Phó Ngộ Trúc ôm vào trong lòng, cậu lại cảm thấy nhìn cảnh này quá mức xấu hổ, mặt và tai đều đỏ hết cả lên trông rất đáng yêu.letthebutterflyfly.wordpress.comĐoàn Dao nhất thời không hiểu: “Dạ?”
Đoàn Dao thích tay Phó Ngộ Trúc vuốt ve chỗ mẫn cảm của mình như thế này, cậu muốn ổn định hô hấp của mình nhưng nó vẫn hỗn loạn như cũ.
*chú thíchThế mà hắn lại nói là tải ảnh trên mạng về! Chẳng lẽ cố ý nói như vậy để xem liệu cậu có thất vọng hay không ư?“Tiên sinh…” - Đoàn Dao nhẹ giọng gọi hắn.Một bàn tay vươn tới từ sau lưng, cầm lấy điện thoại cậu.
Đoàn Dao nuốt nước miếng: “Tiên… tiên sinh.”“Hửm.” - Phó Ngộ Trúc đáp.Đoàn Dao sửng sốt: “Tôi… không biết.”Đầu của Đoàn Dao vẫn đang vùi vào vai Phó Ngộ Trúc: “Hơi hơi ạ.”
Cuối cùng cậu cũng chậm rãi mở miệng: “Được ạ…”Hai người trở về khách sạn, Phó Ngộ Trúc nói: “Đi tắm đi, trong vòng mười phút.”Đoàn Dao quay đầu không muốn nhìn nữa, cậu ghé đầu lên vai Phó Ngộ Trúc, mặc hắn tiếp trục trêu đùa mông mình.Đoàn Dao hơi sửng sốt, cậu quay đầu nhìn Phó Ngộ Trúc: “Tay của ngài…”
“Được ạ.”“Giờ thì nói cho tôi biết xem cậu có thể chấp nhận được những gì.”Nhưng bọn họ phải đi ra ngoài mà, cậu chưa từng mặc như vậy bao giờ, liệu có kỳ cục lắm không.Đoàn Dao đứng lên mà mặt vẫn đỏ chót, cậu đi về phía Phó Ngộ Trúc đã hất cằm ám chỉ, đi đến trước mặt tường, ngoan ngoãn đứng yên.
Đầu ngón tay hắn len vào giữa hai cánh mông Đoàn Dao, bụng ngón tay xoa ấn nơi lỗ hậu cậu. Đoàn Dao cứng người lại, nóng ran cả lên, cậu vô thức kẹp chặt mông nhưng lại bị Phó Ngộ Trúc tét cho một cái: “Thả lỏng ra.”Đoàn Dao nhất thời không hiểu: “Dạ?”
Đoàn Dao lại khựng lại một lát: “Được, thưa ngài.”Phó Ngộ Trúc nhéo mông cậu: “Ví dụ như có thể chấp nhận chuyện tôi trói cậu lại không? Có chấp nhận được chuyện nơi này…”“Phạt đứng ba tiếng.”
Lúc ấy, Đoàn Dao quả thật đã cảm thấy thất vọng, khi Hai Mươi Ba hỏi cậu còn có chuyện gì không, cậu đã nhắn lại là “Không”.“Đoàn Dao, tôi yêu cầu cậu suy nghĩ kỹ về mỗi kiểu (chơi).”Đầu ngón tay hắn len vào giữa hai cánh mông Đoàn Dao, bụng ngón tay xoa ấn nơi lỗ hậu cậu. Đoàn Dao cứng người lại, nóng ran cả lên, cậu vô thức kẹp chặt mông nhưng lại bị Phó Ngộ Trúc tét cho một cái: “Thả lỏng ra.”Đầu ngón tay hắn len vào giữa hai cánh mông Đoàn Dao, bụng ngón tay xoa ấn nơi lỗ hậu cậu. Đoàn Dao cứng người lại, nóng ran cả lên, cậu vô thức kẹp chặt mông nhưng lại bị Phó Ngộ Trúc tét cho một cái: “Thả lỏng ra.”
Đoàn Dao ép mình thả lỏng, nhưng đây là lần đầu tiên nơi này bị ngón tay người khác xâm nhập, cậu không tài nào thả lỏng được, chỗ đó bí ẩn và mẫn cảm quá đỗi.
Phó Ngộ Trúc giơ tay trái cho cậu nhìn, trên mu bàn tay có một vết sẹo cũ. Đó cũng chính là bàn tay trong ảnh đại diện của hắn, chỉ khác mỗi là trên ảnh đại diện không có vết sẹo.“Có chấp nhận được việc nơi này bị nhét chút vật nhỏ không? Có chấp nhận làm tình với tôi không?” - Phó Ngộ Trúc tiếp tục hỏi.“Tôi bị thầy cố vấn gọi đến nói chuyện, nhưng vì sợ hãi nên đưa cho thầy ấy số điện thoại của ngài.”Đoàn Dao hơi sửng sốt, cậu quay đầu nhìn Phó Ngộ Trúc: “Tay của ngài…”
Đoàn Dao dừng một chút: “Tiên sinh, tôi còn phải gặp người khác nữa.”*Đoàn Dao nuốt nước miếng: “Tiên… tiên sinh.”
Đoàn Dao vội lắc đầu: “Không cần, thưa ngài.”“Trả lời cho rõ ràng luôn bây giờ, nếu không chúng ta sẽ vẫn mãi phí thời gian ở đây mà thôi.”Phó Ngộ Trúc đáp ứng rất thoải mái: “Được.”
Đúng là một người đẹp xấu bụng, Đoàn Dao ấp úng: “Thích ạ…”“Trả lời cho rõ ràng luôn bây giờ, nếu không chúng ta sẽ vẫn mãi phí thời gian ở đây mà thôi.”Đoàn Dao thở chậm lại, cậu suy nghĩ rất lâu, thật ra cậu có thể chấp nhận vài điều trước đó, nhưng mà làm tình thì… Đoàn Dao chưa từng làm bao giờ, nhưng nếu giao lần đầu tiên cho một người đàn ông như Phó Ngộ Trúc thì hình như cũng không có gì phải lo lắng đâu nhỉ.
Đoàn Dao nắm chặt áo choàng tắm, hầu kết cậu căng chặt.Cuối cùng cậu cũng chậm rãi mở miệng: “Được ạ…”
Phó Ngộ Trúc không nói chuyện với cậu, cứ như không biết rằng có người như cậu tồn tại vậy. Hắn rót nước bốn lần, gõ máy tính rất lâu, trong lúc đó còn nhận một cuộc điện thoại nữa.Phó Ngộ Trúc giơ tay trái cho cậu nhìn, trên mu bàn tay có một vết sẹo cũ. Đó cũng chính là bàn tay trong ảnh đại diện của hắn, chỉ khác mỗi là trên ảnh đại diện không có vết sẹo.Đoàn Dao thở chậm lại, cậu suy nghĩ rất lâu, thật ra cậu có thể chấp nhận vài điều trước đó, nhưng mà làm tình thì… Đoàn Dao chưa từng làm bao giờ, nhưng nếu giao lần đầu tiên cho một người đàn ông như Phó Ngộ Trúc thì hình như cũng không có gì phải lo lắng đâu nhỉ.“Được những cái gì?” Phó Ngộ Trúc hỏi, bàn tay sờ một đường đến eo cậu.Đúng là một người đẹp xấu bụng, Đoàn Dao ấp úng: “Thích ạ…”
“Có chấp nhận được việc nơi này bị nhét chút vật nhỏ không? Có chấp nhận làm tình với tôi không?” - Phó Ngộ Trúc tiếp tục hỏi.Phó Ngộ Trúc dù đang bận vẫn ung dung nhìn cậu: “Tôi chỉ biết rằng lát nữa cậu sẽ rất đau.”Giọng Đoàn Dao rất khẽ khàng: “Đều được hết… thưa ngài.”
Phó Ngộ Trúc đứng trước người cậu, bàn tay to lớn vuốt ve qua lại trên mông cậu: “Mông cậu rất đẹp, trắng quá nên dễ để lại dấu vết, tôi đánh không mạnh, đáng ra qua ba tiếng đã phải biến mất hết rồi.”“Nghĩ cho kỹ vào.” - Phó Ngộ Trúc trầm giọng nói.
Đoàn Dao nắm chặt áo choàng tắm, hầu kết cậu căng chặt.“Về chuyện làm tình…” - Đoàn Dao nhỏ giọng hỏi: “Có thể chờ một thời gian được không ạ? Nếu ngài cần tôi có thể giúp ngài.”Phó Ngộ Trúc khẽ cười: “Tôi hỏi, cậu có thể trả lời được hoặc không.”
Phó Ngộ Trúc đáp ứng rất thoải mái: “Được.”Bình thường thật ra cậu tắm không đến mười phút, nhưng hôm nay cậu tắm rửa vô cùng nghiêm túc kỹ càng, thậm chí còn dùng sữa tắm vốn không hay dùng.Phó Ngộ Trúc đáp ứng rất thoải mái: “Được.”
“Còn thích gì nữa nào? Nói hết ra.”
Đầu của Đoàn Dao vẫn đang vùi vào vai Phó Ngộ Trúc: “Hơi hơi ạ.”Đoàn Dao có thể nghe thấy tiếng tim mình nhảy lên đầy mãnh liệt, ban nãy khi tắm cậu vừa thử nhìn, vết bàn tay buổi chiều đã không còn nữa. Những vết đỏ sau đó được Phó Ngộ Trúc xoa bóp cho cũng đã biến mất hết, mông cậu cũng trở về trạng thái ban đầu, nhưng lại chuẩn bị nhuộm lên màu sắc mới.“Tôi… không nghĩ ra được.” - Đoàn Dao thành thật.
“Năm năm trước không cẩn thận bị thương ở tay.”Phó Ngộ Trúc khẽ cười: “Tôi hỏi, cậu có thể trả lời được hoặc không.”
Giọng Đoàn Dao rất khẽ khàng: “Đều được hết… thưa ngài.”Tác giả có lời muốn nói: Là thế này, vừa nhìn thấy có em gái nói về chuyện chụp ảnh, cái này là do tôi không suy xét kỹ càng, tôi đã sửa lại rồi, để cho Phó tiên sinh xóa ảnh đi. Tiện thể nhắc nhở mọi người một câu, phải cẩn thận khi “thực hành” ngoài đời đấy nhé, cũng đừng để người không quen biết mấy chụp ảnh! Phải bảo vệ mình cho thật tốt! Nội dung cốt truyện trong tiểu thuyết không xảy ra ngoài đời thực đâu!“Ừ.” - Phó Ngộ Trúc nhìn cậu.Đoàn Dao gật đầu: “Vâng.”“Đã đói chưa?” - Phó Ngộ Trúc gẩy gẩy tóc cậu.
Không gian nơi này rộng hơn phòng vệ sinh, hơn nữa cậu có thể nghe thấy tiếng Phó Ngộ Trúc gõ bàn phím, mặc dù đều là phạt đứng nhưng cậu thấy yên tâm hơn lần trước rất nhiều.Phó Ngộ Trúc nói ra từng cái: “Phạt bằng gừng*.”Hai người trở về khách sạn, Phó Ngộ Trúc nói: “Đi tắm đi, trong vòng mười phút.”
Đoàn Dao ngạc nhiên: “Tiên sinh?”*Ý ẻm là đánh mặt lộ ra vết nên ẻm sợ người khác nhìn thấy đó.*Này sẽ có trong vài chương sau, lúc đó mọi người sẽ biết phạt kiểu gì. Còn nếu nói chung chung thì đây là một hình phạt tàn nhẫn đối với phụ nữ vào thời cổ đại. Thời điểm xuất hiện vẫn gây tranh cãi nhưng đã xuất hiện trong một số tác phẩm văn học,… Phạt bằng cách nhét củ gừng đã được bóc vỏ vào hậu môn để tạo cảm giác bỏng rát, đau đớn. Không hiểu sao nó lại trở nên khá phổ biến trong giới BDSM TQ, và trong chơi SP, có thể chơi kiểu lột vỏ gừng ra rồi bắt Bối blowjob, hoặc là bôi nước gừng lên các bộ phận khác nhau gây kích thích,… cơ mà đọc thì thấy bên bển cũng hướng dẫn chơi an toàn, kiểu phải thử trước xem Bối có bị dị ứng hay da có bị kích ứng với gừng không đã,…
“Được ạ.”
Đoàn Dao có thể nghe thấy tiếng tim mình nhảy lên đầy mãnh liệt, ban nãy khi tắm cậu vừa thử nhìn, vết bàn tay buổi chiều đã không còn nữa. Những vết đỏ sau đó được Phó Ngộ Trúc xoa bóp cho cũng đã biến mất hết, mông cậu cũng trở về trạng thái ban đầu, nhưng lại chuẩn bị nhuộm lên màu sắc mới.Đoàn Dao mờ mịt, cậu chắc chắn rằng mình đã nói hết rồi.Đoàn Dao nghe lời Phó Ngộ Trúc, cậu không mặc quần lót mà tròng quần dài vào luôn.“Tát.”
Sữa tắm của khách sạn Castleton thơm mùi hoa cam.Đoàn Dao dừng một chút: “Tiên sinh, tôi còn phải gặp người khác nữa.”*
Phó Ngộ Trúc tiện tay cầm cây thước kia lên, nhẹ nhàng gõ vào lòng bàn tay, im lặng thúc giục.“Đau lắm đúng không ạ…” - Đoàn Dao nhíu mày.Phó Ngộ Trúc nói ra từng cái: “Phạt bằng nước gừng*.”*Ý ẻm là đánh mặt lộ ra vết nên ẻm sợ người khác nhìn thấy đó.
“Yên tâm đi.” - Phó Ngộ Trúc cười.“Được ạ.”
“Được ạ.”Đoàn Dao đáp: “Vâng.”
Phó Ngộ Trúc đang nhìn máy tính, nghe thấy tiếng động, hắn ngẩng đầu nhìn cậu: “Xin lỗi, đột nhiên có chút việc, ba phút nữa sẽ xong, cậu về phòng chờ tôi.”“Cưỡng ép lên đỉnh.”“Phạt quỳ.”
Phó Ngộ Trúc nói liên tiếp rất nhiều loại, tất cả Đoàn Dao đều trả lời là có thể.“Được ạ.”Phó Ngộ Trúc đẩy những dụng cụ trên giường ra, sau đó ngồi ở mép giường nhìn cậu: “Từ khi chúng ta bắt đầu đến giờ cậu đã phạm phải bao nhiêu lỗi sai, hiện tại nói rõ ràng từng cái ra để sau đó nhận phạt.”
“Yên tâm đi.” - Phó Ngộ Trúc cười.“Phạt quỳ.”
Đoàn Dao ngập ngừng: “Được ạ…”
“11 giờ 5 phút.” Phó Ngộ Trúc nói với cậu: “Cậu đến muộn.”“Đoàn Dao, tôi yêu cầu cậu suy nghĩ kỹ về mỗi kiểu (chơi).”
“Đã đói chưa?” - Phó Ngộ Trúc gẩy gẩy tóc cậu.Vậy đúng là tải về từ trên mạng thật.Đoàn Dao lại khựng lại một lát: “Được, thưa ngài.”Trên mông đã không còn sắc đỏ như vừa nãy, chỉ còn vài vết bàn tay lưu lại rõ ràng.
Phó Ngộ Trúc nói liên tiếp rất nhiều loại, tất cả Đoàn Dao đều trả lời là có thể.Cậu lại nghĩ đến lời Phó Ngộ Trúc vừa nói, hắn nói rằng “Không cho phép cọ xát trên quần tôi”. Thật ra cậu không hề cố ý, khi lần đầu bị đánh vào mông, cảm giác hưng phấn chạy thẳng lên đại não cậu, lúc này cậu mới hoàn toàn hiểu rõ sự thật rằng mình thích như vậy. Tay Phó Ngộ Trúc hơi lạnh, khi hắn tét từng phát một trên mông cậu vang lên tiếng “chán chát”, vừa chạm vào đã tách ra ngay. Lúc đó cậu cảm thấy không đủ nên mới vô thức cọ trên đùi hắn.
“Đau lắm đúng không ạ…” - Đoàn Dao nhíu mày.Có vẻ khả năng tiếp nhận của cậu cao hơn so với tưởng tượng của hắn một chút.
Đoàn Dao chần chờ, cậu gật đầu: “Đúng vậy thưa ngài.”Hai người bọn họ đều ở trong cái giới nhỏ hẹp này nên từ đầu đến cuối Phó Ngộ Trúc cũng không hỏi đến trải nghiệm của cậu trong giới SM, nhưng khả năng tiếp nhận của cậu vẫn khiến hắn vừa thấy bất ngờ cũng vừa thấy vui mừng.Đoàn Dao ăn một bữa cơm mà không biết mùi vị gì, cậu chỉ muốn về ngay, cho dù về đồng nghĩa với việc cậu sẽ phải chịu phạt.
So với lần trước, cậu cảm thấy lần này thời gian như trôi qua nhanh hơn, mãi đến khi Phó Ngộ Trúc đi qua vỗ hai cái trên mông cậu, cậu mới hốt hoảng nhìn đồng hồ rồi giật mình nhận ra đã bốn giờ hơn rồi.Cậu lại nghĩ đến lời Phó Ngộ Trúc vừa nói, hắn nói rằng “Không cho phép cọ xát trên quần tôi”. Thật ra cậu không hề cố ý, khi lần đầu bị đánh vào mông, cảm giác hưng phấn chạy thẳng lên đại não cậu, lúc này cậu mới hoàn toàn hiểu rõ sự thật rằng mình thích như vậy. Tay Phó Ngộ Trúc hơi lạnh, khi hắn tét từng phát một trên mông cậu vang lên tiếng “chán chát”, vừa chạm vào đã tách ra ngay. Lúc đó cậu cảm thấy không đủ nên mới vô thức cọ trên đùi hắn.“Đã đói chưa?” - Phó Ngộ Trúc gẩy gẩy tóc cậu.
*Này sẽ có trong vài chương sau, lúc đó mọi người sẽ biết phạt kiểu gì.“Hôm nay đã hẹn 11 giờ gặp, cậu đến lúc mấy giờ?”“Được ạ.”Đầu của Đoàn Dao vẫn đang vùi vào vai Phó Ngộ Trúc: “Hơi hơi ạ.”Đầu ngón tay hắn mơn trớn từng vết đỏ không đồng đều, lần theo những dấu vết đó nhẹ nhàng xoa nắn cho cậu.
Cậu thoáng thấy một vết sẹo trên mu bàn tay ấy.Đoàn Dao ngập ngừng: “Được ạ…”“Đi ăn cơm thôi.” - Phó Ngộ Trúc vỗ lưng cậu: “Mặc quần ra ngoài nhưng không cho phép mặc quần lót.”
Đoàn Dao ngơ ngác, lần trước cậu khóc rất lâu, Phó Ngộ Trúc cũng nói rất nhiều điều, cậu không biết Phó Ngộ Trúc muốn cậu nói cái gì nữa.Phó Ngộ Trúc nhéo mông cậu: “Ví dụ như có thể chấp nhận chuyện tôi trói cậu lại không? Có chấp nhận được chuyện nơi này…”Đoàn Dao ngạc nhiên: “Tiên sinh?”Bàn tay này… Hồi chiều Đoàn Dao cũng không nghiêm túc quan sát tay Phó Ngộ Trúc lắm. Nhưng mà… giờ thì rõ rành rành rằng bàn tay này là của Phó Ngộ Trúc, chỉ có bàn tay như vậy mới xứng với Phó Ngộ Trúc mà thôi.
“Tôi…” - Đoàn Dao nắm chặt tay: “Ngày hôm qua không hoàn thành ôn tập dựa theo bảng kế hoạch nhưng lại không báo cáo cho ngài.”“Tiên sinh…” - Đoàn Dao nhẹ giọng gọi hắn.Đoàn Dao cảm thấy mông mình hơi là lạ, có chút đau, nhưng lại tê rần, cậu không dám lén đưa tay ra sau lưng để xoa.Phó Ngộ Trúc lặp lại: “Không cho phép mặc quần lót.”
Phó Ngộ Trúc cầm điện thoại chụp tấm ảnh sắc mông hai bên không quá đều nhau của cậu rồi đưa cho cậu xem, hắn hỏi: “Có thích màu sắc này không?”Nhưng bọn họ phải đi ra ngoài mà, cậu chưa từng mặc như vậy bao giờ, liệu có kỳ cục lắm không.
Đoàn Dao cụp mắt, lòng cậu như nổi trống rộn ràng khi vừa nghĩ đến cái tên này.“Cần tôi lặp lại lần nữa không?” - Phó Ngộ Trúc nheo mắt đầy nguy hiểm.
Đoàn Dao nhớ ra rồi, bởi vì lúc phạt đứng cậu ngọ nguậy nên bị Phó Ngộ Trúc nói sẽ phạt thêm ba tiếng nữa. Phó Ngộ Trúc phải làm việc, trong khoảng thời gian này cậu yên tĩnh đi chịu phạt đứng là chuyện vô cùng hợp lý.Đoàn Dao vội lắc đầu: “Không cần, thưa ngài.”
Lúc ấy, Đoàn Dao quả thật đã cảm thấy thất vọng, khi Hai Mươi Ba hỏi cậu còn có chuyện gì không, cậu đã nhắn lại là “Không”.Đoàn Dao nghe lời Phó Ngộ Trúc, cậu không mặc quần lót mà tròng quần dài vào luôn.Hắn xoa mông Đoàn Dao: “Lần trước phạt đứng xong tôi đã nói gì?”
“Tôi bị thầy cố vấn gọi đến nói chuyện, nhưng vì sợ hãi nên đưa cho thầy ấy số điện thoại của ngài.”Khi đi trên đường cùng Phó Ngộ Trúc cậu cũng không dám ngẩng đầu lên, tuy rằng không có ai biết chuyện cậu không mặc quần lót, nhưng cái cảm giác mãnh liệt khi bị nhìn trộm, bị nhìn thấu vẫn khiến cậu thấy thẹn thùng.
*chú thíchBàn tay này… Hồi chiều Đoàn Dao cũng không nghiêm túc quan sát tay Phó Ngộ Trúc lắm. Nhưng mà… giờ thì rõ rành rành rằng bàn tay này là của Phó Ngộ Trúc, chỉ có bàn tay như vậy mới xứng với Phó Ngộ Trúc mà thôi.Đoàn Dao ăn một bữa cơm mà không biết mùi vị gì, cậu chỉ muốn về ngay, cho dù về đồng nghĩa với việc cậu sẽ phải chịu phạt.“Giờ thì nói cho tôi biết xem cậu có thể chấp nhận được những gì.”“Về chuyện làm tình…” - Đoàn Dao nhỏ giọng hỏi: “Có thể chờ một thời gian được không ạ? Nếu ngài cần tôi có thể giúp ngài.”
Đoàn Dao thích tay Phó Ngộ Trúc vuốt ve chỗ mẫn cảm của mình như thế này, cậu muốn ổn định hô hấp của mình nhưng nó vẫn hỗn loạn như cũ.Hai người trở về khách sạn, Phó Ngộ Trúc nói: “Đi tắm đi, trong vòng mười phút.”
Phó Ngộ Trúc chỉ muốn cho cậu nhìn thử thôi, xem xong thì hắn xóa ảnh luôn.Đoàn Dao chập choạng chuồn mất.
“Còn thích gì nữa nào? Nói hết ra.”Bình thường thật ra cậu tắm không đến mười phút, nhưng hôm nay cậu tắm rửa vô cùng nghiêm túc kỹ càng, thậm chí còn dùng sữa tắm vốn không hay dùng.
Sữa tắm của khách sạn Castleton thơm mùi hoa cam.Đoàn Dao ngẩn người, cậu lấy điện thoại ra tìm Wechat của Hai Mươi Ba rồi ấn vào ảnh đại diện nhìn thử, đúng là cây thước trong ảnh đại diện của hắn thật.
Cậu mặc áo choàng tắm đi tìm Phó Ngộ Trúc.Đoàn Dao sửng sốt: “Tôi… không biết.”
Phó Ngộ Trúc đang nhìn máy tính, nghe thấy tiếng động, hắn ngẩng đầu nhìn cậu: “Xin lỗi, đột nhiên có chút việc, ba phút nữa sẽ xong, cậu về phòng chờ tôi.”
Khi đi trên đường cùng Phó Ngộ Trúc cậu cũng không dám ngẩng đầu lên, tuy rằng không có ai biết chuyện cậu không mặc quần lót, nhưng cái cảm giác mãnh liệt khi bị nhìn trộm, bị nhìn thấu vẫn khiến cậu thấy thẹn thùng.Đoàn Dao đáp: “Vâng.”
Cậu về phòng, bị thứ trên giường dọa chết khiếp.
Đoàn Dao vặn vẹo thân thể, cậu cảm thấy không thoải mái, Nhưng rồi lại bị Phó Ngộ Trúc ôm vào trong lòng, cậu lại cảm thấy nhìn cảnh này quá mức xấu hổ, mặt và tai đều đỏ hết cả lên trông rất đáng yêu.Có vẻ khả năng tiếp nhận của cậu cao hơn so với tưởng tượng của hắn một chút.Một cuộn dây thừng, một cây thước đen bằng gỗ đàn, một cái vợt trúc, một cây roi ngắn và cả roi mây với mấy cái vợt khác nữa*.
*Mở rộng/ thu gọn chú thích(1) Dây thừng thường mình thấy hay dùng loại màu tự nhiên aka màu hơi nâu nâu da da ấy hoặc là dây đỏ, bên Nhật có vẻ khá chuộng bondage dây đỏ:
(2) Thước gỗ đàn màu đen:
(3) Vợt trúc:
(4) Roi ngắn:
(5) Roi mây, đây là loại gộp vài sợi mây, còn có loại chỉ có roi đơn thôi:
(6) Vợt thì các bạn nhìn trong này nhé, nó là cái vợt đánh dạng ngắn to bản ý, có nhiều loại lắm từ da đến gỗ, trong ảnh này còn có roi mây đơn và cả roi ngắn các thứ luôn::
Có vẻ khả năng tiếp nhận của cậu cao hơn so với tưởng tượng của hắn một chút.Đoàn Dao vặn vẹo thân thể, cậu cảm thấy không thoải mái, Nhưng rồi lại bị Phó Ngộ Trúc ôm vào trong lòng, cậu lại cảm thấy nhìn cảnh này quá mức xấu hổ, mặt và tai đều đỏ hết cả lên trông rất đáng yêu.Đoàn Dao có thể nghe thấy tiếng tim mình nhảy lên đầy mãnh liệt, ban nãy khi tắm cậu vừa thử nhìn, vết bàn tay buổi chiều đã không còn nữa. Những vết đỏ sau đó được Phó Ngộ Trúc xoa bóp cho cũng đã biến mất hết, mông cậu cũng trở về trạng thái ban đầu, nhưng lại chuẩn bị nhuộm lên màu sắc mới.
Đoàn Dao chần chờ, cậu gật đầu: “Đúng vậy thưa ngài.”Cậu chú ý tới cây thước đen bằng gỗ đàn kia.Phó Ngộ Trúc tiện tay cầm cây thước kia lên, nhẹ nhàng gõ vào lòng bàn tay, im lặng thúc giục.
Đoàn Dao ngẩn người, cậu lấy điện thoại ra tìm Wechat của Hai Mươi Ba rồi ấn vào ảnh đại diện nhìn thử, đúng là cây thước trong ảnh đại diện của hắn thật.
letthebutterflyfly.wordpress.comPhó Ngộ Trúc lặp lại: “Không cho phép mặc quần lót.”Bàn tay này… Hồi chiều Đoàn Dao cũng không nghiêm túc quan sát tay Phó Ngộ Trúc lắm. Nhưng mà… giờ thì rõ rành rành rằng bàn tay này là của Phó Ngộ Trúc, chỉ có bàn tay như vậy mới xứng với Phó Ngộ Trúc mà thôi.letthebutterflyfly.wordpress.com
Đoàn Dao đờ người, không dám nói tiếp nữa.“Đoàn Dao, tôi yêu cầu cậu suy nghĩ kỹ về mỗi kiểu (chơi).”Thế mà hắn lại nói là tải ảnh trên mạng về! Chẳng lẽ cố ý nói như vậy để xem liệu cậu có thất vọng hay không ư?
Phó Ngộ Trúc vỗ vỗ mông cậu: “Đi đi, không cho phép mặc quần..”Lúc ấy, Đoàn Dao quả thật đã cảm thấy thất vọng, khi Hai Mươi Ba hỏi cậu còn có chuyện gì không, cậu đã nhắn lại là “Không”.Cậu chú ý tới cây thước đen bằng gỗ đàn kia.
Đoàn Dao gật đầu: “Vâng.”Một bàn tay vươn tới từ sau lưng, cầm lấy điện thoại cậu.
Đã qua ba tiếng rồi mà Đoàn Dao chẳng hề nhận ra.Cậu thoáng thấy một vết sẹo trên mu bàn tay ấy.Phó Ngộ Trúc khẽ cười: “Tôi hỏi, cậu có thể trả lời được hoặc không.”
Phó Ngộ Trúc cầm điện thoại chụp tấm ảnh sắc mông hai bên không quá đều nhau của cậu rồi đưa cho cậu xem, hắn hỏi: “Có thích màu sắc này không?”Đoàn Dao hơi sửng sốt, cậu quay đầu nhìn Phó Ngộ Trúc: “Tay của ngài…”
“Phạt đứng ba tiếng.”Phó Ngộ Trúc giơ tay trái cho cậu nhìn, trên mu bàn tay có một vết sẹo cũ. Đó cũng chính là bàn tay trong ảnh đại diện của hắn, chỉ khác mỗi là trên ảnh đại diện không có vết sẹo.“Hửm.” - Phó Ngộ Trúc đáp.
“Bức ảnh này tôi chụp hồi đại học, vẫn luôn dùng ở phần mềm mạng xã hội khác. Sau thì không dùng tài khoản kia nữa, ảnh cũng mất luôn, đến khi đăng ký Wechat này lại phát hiện ra nó trong spankingtube.”
Vậy đúng là tải về từ trên mạng thật.Đoàn Dao nhất thời không hiểu: “Dạ?”
Cậu chú ý tới cây thước đen bằng gỗ đàn kia.“Năm năm trước không cẩn thận bị thương ở tay.”
“Đau lắm đúng không ạ…” - Đoàn Dao nhíu mày.
Phó Ngộ Trúc dù đang bận vẫn ung dung nhìn cậu: “Tôi chỉ biết rằng lát nữa cậu sẽ rất đau.”
Đoàn Dao ép mình thả lỏng, nhưng đây là lần đầu tiên nơi này bị ngón tay người khác xâm nhập, cậu không tài nào thả lỏng được, chỗ đó bí ẩn và mẫn cảm quá đỗi.Đoàn Dao đờ người, không dám nói tiếp nữa.
Phó Ngộ Trúc đẩy những dụng cụ trên giường ra, sau đó ngồi ở mép giường nhìn cậu: “Từ khi chúng ta bắt đầu đến giờ cậu đã phạm phải bao nhiêu lỗi sai, hiện tại nói rõ ràng từng cái ra để sau đó nhận phạt.”
Một bàn tay vươn tới từ sau lưng, cầm lấy điện thoại cậu.Đoàn Dao nắm chặt áo choàng tắm, hầu kết cậu căng chặt.
Đoàn Dao cảm thấy mông mình hơi là lạ, có chút đau, nhưng lại tê rần, cậu không dám lén đưa tay ra sau lưng để xoa.Khi đi trên đường cùng Phó Ngộ Trúc cậu cũng không dám ngẩng đầu lên, tuy rằng không có ai biết chuyện cậu không mặc quần lót, nhưng cái cảm giác mãnh liệt khi bị nhìn trộm, bị nhìn thấu vẫn khiến cậu thấy thẹn thùng.Phó Ngộ Trúc tiện tay cầm cây thước kia lên, nhẹ nhàng gõ vào lòng bàn tay, im lặng thúc giục.Đoàn Dao ngập ngừng: “Được ạ…”
Mắt Đoàn Dao hơi cay, lắp bắp nói: “Nói dối ngài chuyện trượt môn, còn cắt bớt ảnh phiếu điểm.”
Đoàn Dao nghe lời Phó Ngộ Trúc, cậu không mặc quần lót mà tròng quần dài vào luôn.“Ừ.” - Phó Ngộ Trúc nhìn cậu.
“Tôi bị thầy cố vấn gọi đến nói chuyện, nhưng vì sợ hãi nên đưa cho thầy ấy số điện thoại của ngài.”
Đoàn Dao đứng lên mà mặt vẫn đỏ chót, cậu đi về phía Phó Ngộ Trúc đã hất cằm ám chỉ, đi đến trước mặt tường, ngoan ngoãn đứng yên.“Xong rồi à?” - Phó Ngộ Trúc hỏi.“Tôi…” - Đoàn Dao nắm chặt tay: “Ngày hôm qua không hoàn thành ôn tập dựa theo thời gian biểu đã lập nhưng lại không báo cáo cho ngài.”
Phó Ngộ Trúc khẽ cười: “Tiếp tục.”
Đoàn Dao mờ mịt, cậu chắc chắn rằng mình đã nói hết rồi.
“Trả lời cho rõ ràng luôn bây giờ, nếu không chúng ta sẽ vẫn mãi phí thời gian ở đây mà thôi.”“Xong rồi à?” - Phó Ngộ Trúc hỏi.
Đoàn Dao chần chờ, cậu gật đầu: “Đúng vậy thưa ngài.”
“Hôm nay đã hẹn 11 giờ gặp, cậu đến lúc mấy giờ?”
Đoàn Dao sửng sốt: “Tôi… không biết.”
Cậu mặc áo choàng tắm đi tìm Phó Ngộ Trúc.Đoàn Dao ngẩn người, cậu lấy điện thoại ra tìm Wechat của Hai Mươi Ba rồi ấn vào ảnh đại diện nhìn thử, đúng là cây thước trong ảnh đại diện của hắn thật.“Lát nữa tôi cần phải xử lý công việc một lúc.” - Phó Ngộ Trúc xoa nắn bờ mông đỏ bừng của cậu.“11 giờ 5 phút.” Phó Ngộ Trúc nói với cậu: “Cậu đến muộn.”“Được những cái gì?” Phó Ngộ Trúc hỏi, bàn tay sờ một đường đến eo cậu.
Đoàn Dao ngơ ngác, lần trước cậu khóc rất lâu, Phó Ngộ Trúc cũng nói rất nhiều điều, cậu không biết Phó Ngộ Trúc muốn cậu nói cái gì nữa.Đoàn Dao lúng túng cúi đầu xuống, do hôm nay căng thẳng quá nên cả một đường cậu cứ đi rồi lại dừng. Cuối cùng đến muộn năm phút, nếu biết trước thì cậu đã đi ra sớm hơn chút rồi.
Đoàn Dao quay đầu không muốn nhìn nữa, cậu ghé đầu lên vai Phó Ngộ Trúc, mặc hắn tiếp trục trêu đùa mông mình.Tác giả có lời muốn nói: Là thế này, vừa nhìn thấy có em gái nói về chuyện chụp ảnh, cái này là do tôi không suy xét kỹ càng, tôi đã sửa lại rồi, để cho Phó tiên sinh xóa ảnh đi. Tiện thể nhắc nhở mọi người một câu, phải cẩn thận khi “thực hành” ngoài đời đấy nhé, cũng đừng để người không quen biết mấy chụp ảnh! Phải bảo vệ mình cho thật tốt! Nội dung cốt truyện trong tiểu thuyết không xảy ra ngoài đời thực đâu!Toàn bộ quá trình hắn vẫn luôn yêu cầu Đoàn Dao nhìn kỹ.
Go HomePage: Sách Hay 24H hoặc click: Sách hay nhất mọi thời đại, Mua sách online, Bạn đắt giá bao nhiêu, Truyện cổ tích Việt Nam, Mùa xuân nho nhỏ, Tràng giang, Hịch tướng sĩ
9 cách mặc quần tập gym không bị lộ vùng tam giác cho chị em
9 cách mặc quần tập gym không bị lộ vùng tam giác cho chị em
Hành Trình Thăng Hạng Nhan Sắc Của Lê Thị Khánh Huyền: Biểu Tượng Quyến Rũ Thế Hệ Mới
Hành Trình Thăng Hạng Nhan Sắc Của Lê Thị Khánh Huyền: Biểu Tượng Quyến Rũ Thế Hệ Mới
[Tuyển Tập] 99+ Ảnh Hentai Điêu Thuyền Liên Quân: Vẻ Đẹp Băng Giá Đầy Quyến Rũ
[Tuyển Tập] 99+ Ảnh Hentai Điêu Thuyền Liên Quân: Vẻ Đẹp Băng Giá Đầy Quyến Rũ
Sự thật bức ảnh ông Trump buồn bã khi thất bại trước ông Biden
Sự thật bức ảnh ông Trump buồn bã khi thất bại trước ông Biden
Phát huy sức mạnh kiều bào, chung tay xây dựng đất nước thịnh vượng
Phát huy sức mạnh kiều bào, chung tay xây dựng đất nước thịnh vượng
Trình Chiếu PowerPoint Không Full Màn Hình: Nguyên Nhân & Cách Khắc Phục
Trình Chiếu PowerPoint Không Full Màn Hình: Nguyên Nhân & Cách Khắc Phục
Tổng Bí thư Tô Lâm: Với Việt Nam, phát triển nhanh và bền vững là một thực thể thống nhất
Tổng Bí thư Tô Lâm: Với Việt Nam, phát triển nhanh và bền vững là một thực thể thống nhất
Tiệm ảnh Beauty - 2T Concept - Gói chụp cổ phục tại chùa Thắng Nghiêm
Tiệm ảnh Beauty - 2T Concept - Gói chụp cổ phục tại chùa Thắng Nghiêm
Hướng Dẫn Cách Chụp Ảnh Ngầu Cho Nữ Kiếm Triệu Like
Hướng Dẫn Cách Chụp Ảnh Ngầu Cho Nữ Kiếm Triệu Like
Review xem nhiều













